Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

CÓ MỘT MÙA KHÔNG PHÔI PHAI



CÓ MỘT MÙA KHÔNG PHÔI PHAI


















Lỡ dại một mùa trăng
Bên thềm hoa lòng thêm hao khuyết
Thu có vàng trên phiến lá
Đong đưa.
Em cúi mặt nghiêng mình vun quén
Chút tình xa vỡ như bong bóng trong mưa.
Em cầm giữ
Mộng đã phai
Chiều ôm nỗi buồn xuống thấp
Chuông giáo đường buông nhịp chờ nhau.
Ta về trong cơn mưa .....
Em chờ đón .!
Phố đêm đèn giăng đầu ngõ
Thoáng qua trong mắt người về thấm mặn e ấp phôi pha.
Có xưa đâu em! Tình vẫn thắm
Mùa đâu xa ....
Có vội vã một vòng tay.
Có một mùa hoa ....về rất muộn
Bên ni lòng đau đáu
Bên tê cũng xao xuyến nữa chừng xuân.
Lỡ dại một lần yêu em
Mà như thấu hiểu đêm vô cùng
Ta đếm đong bao lầm lỗi
Bóng đã ngút ngàn sương khói phía không nhau.
Nhặt nuối tiếc hắt hiu thầm nhớ
Có phải quay quắt níu lấy lòng nhau.
Lỡ một chuyến đò.....đâu chỉ một chút xưa
Mà nay em tái tê ngày góp nhớ.
Đâu chỉ là trùng phùng trong cách trở
Em có nghe tiếng vô cùng của buổi ban sơ.
Miệt mài một cung tơ
Đan kín chiều sông quê vùi sâu cơn mộng
Tóc gió bay tình !
Khẽ khàng tay em buông dấu xót xa.
HC 30-09-2016


Đăng nhận xét