Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

NÓI VỚI MÙA THU




NÓI VỚI MÙA THU




















Mùa thu về
Lá rơi! Thèm chút úa phai
Như màu mắt thời bé dại dỗi hờn 
Cánh hoa mùa nhớ.
Bâng khuâng
Người đàn bà nhặt nỗi buồn xuống thấp
Xâu thành chuỗi treo vào góc đời thầm lặng
Chiêm bái khúc tự tình
Có giọt nắng rơi bên thềm cũ
Ngỡ ngàng trong chiều
Câu thơ chùng xuống.

Mùa thu vàng lối về
Người đàn bà choàng lên mình nỗi nhớ
Xa rồi cơn mơ có mùa hoa nở muộn
Ngó vầng trăng hao khuyết
Đắng đót bờ môi
Xin như tái hiện mùa chia tay
Lạc bước về xa.
Mùa thu nghiêng hết cuộc tình
Dấu nghìn trùng níu lòng nhau
Ngược xuôi một đành thôi
Người đàn bà bật khóc ....
Trống vắng.
Nghiêng vai gánh mòn đau giữa vô cùng
Vết rạn vỡ kéo dài theo năm tháng
Người đàn bà đeo mang ân tình
Tạc lên mình niềm thương vô tận.
Mùa thu trầm mặc
Người đàn bà đuổi bắt kịp thời gian
Thương mình....đã cũ.
              Tháng 7-2016

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

KHÚC GIAO MÙA


KHÚC GIAO MÙA

___________________________________

Em đã về khi mùa thu trở lại
Bên lở bên bồi vạn dặm một tình xa
Ngót nghét một đường mây tìm nhau nữa bước
Trông chờ mùa hoa nghiêng bóng cùng ta.
Tháng bảy! Ta chạm một bờ Thu thắp nắng
Yêu giọt mưa ngâu qua phố ngọt bùi nhau
Xuôi bóng đời chợt nghe mình rất lạ
Phải chi môi em chưa ráo
..... cơn mộng... về mau!
Nhìn mùa lá rơi ta ngỡ như lạc bước
Chéo áo tung bay em vội tan trong giấc mơ
Giọt sương chợt như
.......dại khờ vỡ tan trên phiến lá
Em vén màn đêm ta về giữa ngu ngơ
Ta muốn chạm vào mùa Thu
em thật khẽ
Thôi nhói đau! Sợ úa lá thu rơi
Nghiêng mãi Thu ngóng chờ nhân ảnh
Xin chùng xuống đời nhau nỗi nhớ đầy vơi...
Lửa cháy bờ môi hương em như cỏ lạ
Thì thầm nghe tình bay khua động cơn mơ
Khúc dạo đầu như rung dài từng nốt nhạc
Lắng nghe Thu
cất giọng đêm
gửi hết tóc tơ.
Quảng Trị vào thu
07- 2016