Thứ Bảy, ngày 15 tháng 11 năm 2014

Tự khúc tôi ơi

Tự khúc tôi ơi

                                            
                             
 
           t  ự    k  h  ú  c  
        t ô i   ơ i  ___________

            viết cho tấm ảnh ngày xưa em hát

                                           
     Câu hát năm xưa mênh mông
     Ngày đi tóc gió bềnh bồng câu thơ
     Bẻ đôi giấc ng
 đợi chờ
     Nửa thương nửa giận cơ hồ ru nhau

     Níu tay vùi lấp nỗi đau
    Tìm trong cơn mộng qua cầu nợ duyên
     Tận cùng một thuở vẹn nguyên
     Xót xa câu chữ truân chuyên phận người


     Võ vàng môi tắt nụ cười
     Qua sông bỏ lại một thời tình bay
     Khói sương giữ một tầm tay

    Tôi ơi! nằm lại một ngày có nhau

                    Quảng Trị 17-12-2011



Thứ Năm, ngày 06 tháng 11 năm 2014

TRỞ GIẤC


              t r ở   g i ấ c


  Sương khuya mấy giọt buồn khẻ rụng 
 Trăng rơi sầu muộn vọng cố nhân
  Trở mình nỗi nhớ về trong mắt

  Chăn chiếu xa rồi mơ ái ân


  Khép mắt mộng mị về bên gối
  Người xa về mang áo tinh khôi
  Hơi thở thả trôi theo giấc ng  

 Như có nhau trong từng xa xôi

  Trở giấc như thương bờ tóc rối
   Em đứng bên ta giữa khoảng trời

   Một gang tấc tay đan nồng ấm
   Môi ngọt mềm dư âm chia đôi


  Mấy trở giấc như cùng hò hẹn
   Em thương mình khăn áo phôi pha
   Đêm dài thêm cho tình ghé lại
   Một vô cùng níu giữ lòng ta


  Em trở giấc với vầng trăng khuyết
  Mấy canh giờ nuối tiếc loài hoa
  Nơi chốn xưa mãi còn một nữa
  Ngày không nhau điệu nhớ thiết tha.


                       tháng ba-2012

Thứ Tư, ngày 05 tháng 11 năm 2014

Tháng mười tôi ơi

               
          T h á n g   m ư ờ i   t ô i   ơ i 
          
          __________________________________
   




Tháng mười nhặt hết thu phai


Chút mong chút nhớ thêm dài giấc mơ


Không nhau lá ngũ bơ vơ


Nghe chiều rơi giữa câu thơ vơi đầy 



Chân xưa một bước thơ ngây


Ngày về chải chuốt thương đầy mắt môi


Khúc sông in bóng tinh khôi


Chiều nghiêng bóng nắng ru đời không đau



 Tháng mười mùa đông về mau


Tàn thu em ngóng chút sầu riêng mang


Cơn mưa về gọi mùa sang


Niềm đau về gọi nghe vàng võ tôi



 Tình xa một tiếng đành thôi!


Tương tư lòng vẻ xa xôi mặt mày


Bây chừ tạm biệt heo may


Chút thu giữ lại giữa ngày chớm đông



 Còn em còn một mênh mông


Chợt thương vô tận dòng sông ngày về


Em nghiêng một dấu sơn khê


Muộn màng lui tới một bề có nhau.......


            Chớm đông 2012 

             



Zing Blog

Chủ Nhật, ngày 02 tháng 11 năm 2014

Vời vợi em chiều Ô Lâu



  
                               Vời vợi em chiều Ô Lâu

                          Về lại Ô Lâu giữa một chiều nhạt nắng
                          Xanh biếc quê nhà em một thuở nằm nôi
                          Lắng sâu lòng ta chắt chiu từng nỗi nhớ
                          Bến nước ân tình bóng em -ơi xa xôi!

                          Trên bến vắng thầm gọi người một tiếng
                          Bất chợt như đau mênh mang một cái tên
                          Đất trời hóa nghìn trùng không lời chia biệt
                          Em không về nghe nỗi buồn như con nước lên

                          Tương tư chiều Ô Lâu cận kề nỗi nhớ
                          Khúc rẻ với bể dâu  chia cắt một mùa trăng
                          Em theo dấu tuổi người bay vào cơn mộng
                          Lối củ ta về tình em như tơ giăng

                          Không nhau chiều Ô Lâu ngược xuôi tình nhớ
                          Níu chân ai chìu lòng ta một bước đi
                          Ngoảnh mặt nhìn đôi bờ “ cây đa bến cộ’’
                          Chuỵện tình xưa hồn quê khóc đời biệt li
                                                               
                                                                       Chiều về Ô Lâu 11-07-2012

Thứ Hai, ngày 22 tháng 9 năm 2014

Buồn ơi soi bóng

               

                    


 
                        Buồn ơi!
                   soi bóng một mùa đông qua vội
                   Kiếp nào đây sao em biết
                   Nỗi thầm lặng với dòng sông

                   Đi từ buổi ban sơ ngược xuôi
                   Tình bé thơ nhuộm hồng trang vở
                   Ta về đây nghe em với muộn màng
                   Ôm nỗi nhớ mênh mông

                   Em với giấc trưa buồn
                   Không nói lời muôn thuở
                   Trách mãi đất trời sao cứ khiến ta nối buộc lòng nhau
                   Cứ tưởng !
                   dễ quên bên màu hoa thương nhớ
                   Nào ngờ tình ai như sóng vỗ vọng mãi ngàn sau

                   Một thức giấc về trong mơ 
                   tình em bé bỏng
                   Chải mái tóc xưa em nuốt lấy ngậm ngùi
                   Nỗi lắng sâu buông dài sau tiếng thở
                   Ta có nhau rồi – đời thôi hết xa xôi
                  


Màu áo thương mong

Màu áo thương mong


               

                
               Ngày xưa áo trắng em mơ
               Bây giờ áo tím cho thơ ta buồn
              Vì chưa nói hết ngọn nguồn
               Nên thương mấy giọt mi tuôn mắt người 

               Rời xa áo tím giữa đời
              Ta như lòng vắng một thời xanh trong
              Tìm nhau giữ chút hương nồng
               Mai này sỏi đá rêu phong vẫn chờ 

               Ta xin gởi cả tình thơ
               Để rồi khi nhớ cung tơ chưa chùng
               Tình ta sâu lắng vô cùng  .
               Mênh mang dòng kẻ qua từng dấu yêu.
                                                                                
                             

Chùm thơ Thương nhớ mùa xưa

Chùm thơ Thương nhớ mùa xưa


     
  
 
 
  
THEO MÁI TÓC XƯA

Bận lòng theo mái tóc xưa
Bốn mùa theo áo lòng vừa thương mong
Trong mắt em một dòng sông
Đò đưa một chuyến mênh mông cuộc đời

Từ xa xăm một góc trời
Riêng mang quay lại mấy lời tìm nhau
Biết ai bồng bế ngàn sau
Biết ai chăm chút một màu hoàng hôn

Mùa thu có em chút ơn
Níu chân nữa bước một cơn mưa về
Bên nhau giữ mãi cơn mê
Đời xin một tiếng bộn bề câu thơ

Bận lòng từ buổi ban sơ
Nhớ mùa xuân gọi tóc tơ đọng tình
Bên đường soi bóng một mình
Chiều về hoa rụng bóng hình tôi ơi.

THEO MÙA

Một năm có mấy mùa thương
Vội chi một bước cuối đường bên nhau
Xuân xưa
hát khúc ban đầu
Lòng theo từ ấy nối cầu thương mong

Theo nhau từ một bến sông
Ngày em chưa nói vỡ lòng câu duyên
Cầu thang mấy bậc hồn nhiên
Qua từng ô cửa mắt hiền ngó theo

Hạ vàng giọt nắng trong veo
Mơ hoa một giấc ai gieo tình buồn
Ta đi lại với ngọn nguồn
Nhớ lời sông nước chợt hồn biết thương

Góc trời em chốn mù sương
Mùa Thu
phố lạ tỏ tường tình xưa
Về bên nhau giữa cơn mưa
Môi mềm tóc rối đong đưa tình nồng

Lặng thầm nâng niu Mùa Đông
Tự tình chao liệng mênh mông bóng hình
Đêm khuya trở giấc thương mình
Tan trong tiếng thở nhớ tình khuất xa.

XÓT XA MỘT NỬA CHỪNG

Ai về như bóng xuân qua
Chợt nghe sông nước quê xa tự tình
Chiều xưa vệt nắng lung linh
Tay nâng sính lễ cho mình có nhau
Nửa chừng xuân một ngàn lau
Nghiêng lòng bồng bế nỗi đau xa người

Qua sông rẽ một khúc đời
Như ru mắt lệ chơi vơi ngậm ngùi
Xô nhau một giấc ngủ vùi
Em về bên gối ngọt bùi chia đôi
Chiếu chăn một góc nổi trôi
Ngỡ như trả nợ tình thôi muộn màng.

 
  quạnh hiu mùa đông
    
Hoàng Văn Chẫm

Thênh thang áo lụa cuối trời
Góc riêng em chải một thời tóc mây
Mùa đông nỗi nhớ dâng đầy
Mắt môi thuở ấy vòng vây cuối đời

Vầng trăng em với tôi ơi!
Nghiêng lòng tuổi dại tiếng cười che duyên
Một mai khoác áo truân chuyên
Bể dâu trả nợ giữa miền hư không.

Em về
cắt bóng mùa đông
Hoa xoan
rụng lá
nghe lòng quạnh hiu.



Bài viết: Quạnh hiu mùa đông 

Nguồn 
Zing Blog