Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017

MƯA TÌNH VUỐT MẶT PHỐ XA





















MƯA TÌNH VUỐT MẶT PHỐ XA
Vuốt mặt mấy giọt
Mưa rơi
Tưởng môi người dạo nữa vời...
Buông tay
Nghiêng
Vai đón chút tình bay
Hứng
Mùa tương ngộ giữa ngày bên nhau

Em chia lòng


Tới mai sau
Tóc chiều ru lại mưa mau
Mắt tình
Giấu đêm miền nhớ lung linh
Gối mơ tan....
Ngỡ câu kinh yêu người .
Vuốt thêm giọt để yêu người......
HC-Quảng Trị
06-04-2017

VỀ ĐI EM



VỀ ĐI EM 


















Về đi em
Về một lần thôi...
Ngủ ngoan hương đất
Cho tình quê ấm mãi tuổi người
Có đâu mãi gần như trong gang tấc
Cả đời lạc bước... mộng chín một ngàn lau.


Bên đời một bước đi về
Chạm mặt nghĩa ân chút lòng đau đáu
Về một lần thôi thảo thơm quê mẹ
Thắp một nén nhang
Tạ tội với quê hương

Xa cách bao tháng năm

Về thêm một lần thôi
Gối đầu sương khói
Em nghe hương lúa trải mùa
Quê nhà rót mật
Thương quá dòng sông một đôi bờ tít tắp
Người xa người như chìm khuất mãi vầng trăng.


Có về đây một lần
Nghe chim kêu chiều xuống
Chùng lòng đau.
Con đường xưa rơi ngọn lá tiễn mùa đi
Gạt nước mắt giọng thầm
Kêu tên người ru mái tóc xưa.
Mặn bờ môi khô cong nghiệt ngã.
Ngỡ đã quên dâu bể nhọc nhằn.
Phía cuối bên nhau như thức tỉnh phận người.


Gối tay lầm lỗi.
Về đi em!


HC- Quảng Trị

NHỚ MÙA HẠ ĐI QUA






NHỚ MÙA HẠ ĐI QUA

Tiễn tháng ba đi qua... tay níu lòng mở ngõ
Nắng đầu mùa vàng khoe mắt hạ chờ nhau
Em chải lại mái tóc xưa ngày đó
Làm duyên làm dáng lưng chừng em ngần ấy ...không đau.
Hạ đang về...
Đường cũ thắm màu hoa
Tím một trời yêu nao lòng người viễn xứ
Góc phố quen xưa mấy tấc lòng in dấu
Tình chưa phai từ dạo ấy một về xa.
Ta ngày tháng một mòn đau tuổi hạ
Từ cuộc chia tay trong khói lửa quê hương
Lạc mất nhau như dòng sông chia trăm nhánh
Bể dâu vẻ phận người ngược chiều nối lại một mùa thương
Ta quá cũ giữa đong đưa thềm hạ nhớ
Em nâng chiều lên bật khóc một chùng đau
Vai gầy vải sợi thô tóc loang màu sương khói
Dấu tàn phai như vừa vặn một ngày sau





Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017

TỰ TÌNH THÁNG GIÊNG







 TỰ TÌNH THÁNG GIÊNG
Em khờ khạo giữa tháng giêng
Làm đau giọt nắng rơi nghiêng áo người
Thảo thơm đến tận nụ cười
Mềm môi say chút ơn đời bên nhau!
Em khờ khạo với mòn đau
Ngày xưa lầm lỗi chừ nhàu áo hoa
Từ em một nẻo mờ xa
Cuối trời nghe vọng lời ca ru đời
Em khờ khạo giữa trùng khơi
Ngàn cơn sóng vỗ một lời biệt li
Em khờ khạo một bờ mi
Chong đèn chưa khép xuân thì....còn đây!

Quảng Trị tháng giêng- Đinh Dậu










Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

TỰ TÌNH CHIỀU CUỐI NĂM



TỰ TÌNH CHIỀU CUỐI NĂM


Bên thềm xuân như rộng dài hơi thở
Em nghiêng lòng gánh cả một mùa xuân
Ta còn đó tình xuân em như trẩy hội

Chiều cuối năm như nối bước xa gần.
Xuân vẫn chưa xưa bởi hoài thương lối cũ
Em còn đây những nghiêng bóng chiều về
Nhặt nốt hương thầm quen hơi bén tiếng
Đêm qua rồi nối tiếp những cơn mê
Chiều cuối năm nghe mầm lá cựa mình
Nắng đã vàng xuân như tháng ngày trở dạ
Em chia con phố ra hai đầu mong nhớ
Ta chợt thèm một quay ngược..... mông mênh.
Xuân mở cánh tàn phai ta buồn đếm tuổi
Xin bể dâu nhẹ tay phá bỏ vô thường
Quang gánh vai trần áo nhàu trăm dấu tích
Vỡ òa nét xuân lau trắng tóc mù sương. 

           HC
Ngày giáp tết Đinh Dậu 2017

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

VỀ GIỮA NGÀN LAU


      v ề   g i ữ a   n g à n   l a u
          
       

           Mùa thu có em có tôi và nỗi đau
           Có giấc mơ về qua biết mấy dêm thâu
           Bốn con mắt ngó nhau trói lòng bên tiếng thở
           Tôi đã thấy em về giữa bóng ngàn lau.

           Em xa xăm bốn mùa hoài thương tóc gió
           Gửi gắm hương nồng khi nghiêng cánh mù sương
           Chiều phố nhỏ ai mềm lòng bên con hồ soi bóng
           Nỗi nhớ chiều thu tôi- em một mong thương.

           Mai đứng giữa đời lòng hẹn với bể dâu
           Nương nhờ nỗi nhớ ta đi tìm nhau
           Mấy mươi năm lạc bước vẫn khắc sâu bóng dáng
           Nữa đời ôm dấu tàn phai bởi vì em một lắng sâu.

           Nối một vòng tay nghìn trùng cơ hồ ngắn lại
           Chiều thu có em xưa về ngắm nghía tình xa
           Tiếng khóc có phải bật lên từ ngậm ngùi nuối tiếc
           Bỏ mặc chiếu chăn em hóa kiếp một loài hoa.

           Có phải khi chăm chút lòng nhau là dòng sông về
                                                                          trong mắt
                                                
           Mấy dòng thơ đi qua như  dìu dắt nhau về
           Tội tình một khói sương tìm vầng trăng xa khuất
           Vội vả tay cầm một bông hoa đi trong cơn mê.

           Trang trải mấy lời như  cùng  nhau  níu buộc
           Một nữa tôi ơi !về lại với ngàn sau
           Đi giữa bóng hoàng hôn mơ hoài mắt biếc
           Thương mãi tình ai em về giữa ngàn lau.
          
                                                   Viết dưới bóng quê nhà
                                                                   10-09-2009
   

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

Tái hiện một thưong mong











Em và ta tái hiện một đời giông bão
Biển bạc đầu tái hiện sóng tình với khơi xa
Còn chiếc lá rơi tái hiện mùa thu tình tự
Thời vắng xa đau một khúc tình ca

Tháng sáu em về tái hiện mùa xưa đi học
Bên cầu thang ngơ ngẩn một niềm đau
Hoa Bằng Lăng phố tím buồn như cổ tích
Rêu phong bên bờ còn in dấu bên nhau

Những cơn mưa vô tình nơi phố lạ
Làm ướt bước em về tái hiện một thân quen
Vì nỗi nhớ trong nhau em xưa về xóa nợ
Tháng tám có cả đất trời mưa nắng se duyên

Bốn mùa đi qua nghìn trùng đâu còn là chia cắt
Đêm thâu gởi gắm tình chung tái hiện một ái ân
Chiếu chăn nhớ người buông lòng theo hơi thở
Giữa vô cùng không chút buồn phiền khi tắm gội một vầng trăng

Tái hiện một em và ta là một đời dâu bể
                                  (14.04.09)


Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

KHOẢNG LẶNG


KHOẢNG  LẶNG

















                    

                  k  h  o  ả  n  g    l   n  g 
                      ____________________________ 

                     Trở lại với người thu vén một trăm năm 
                     Tình ơi! có nghe tiếng vọng của xa xăm 
                     Chiếu chăn xếp lại ấm nồng bên nỗi nhớ 
                     Tưởng mộng tan rồi em về với chút chăm 

                     Bến vắng mới biết buồn vì không còn chút nắng 
                     Một con sông đôi bờ trời đất cũng bơ vơ 
                     Một lần ghé qua níu tay xin ngó lại 
                     Chút hương cay bên người tình ở lại một cơn mơ 

                     Biết cách một nghìn trùng sao lại tìm xưa cũ 
                     Có phải em về lặng lẻ ta ôm hết phôi pha 
                     Bỗng dưng có chút lao xao nơi chốn người không lạ 
                     Như giữ lấy hình hài nỗi nhớ -ta với ta 

                     Một bầu trời có nhiều nơi để nhớ 
                     Có một nơi chợt nhớ như muốn xuôi ngược quay về 
                     Có thật nhiều nỗi tình như ngàn lần muốn nói 
                     Bỗng dưng buồn lòng như thấy vắng cơn mê.    

                 
                    
 

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

VÌ ĐÓ LÀ MÙA THU




VÌ ĐÓ LÀ MÙA THU

Người đi lá đổ .....mùa vàng
Mang theo nỗi nhớ lỡ làng....không nhau
Em về nhặt lại tình đau
Giữa chiều hoang lạnh gối sầu riêng mang.

Thôi đành! Từ ấy đôi đàng
Khói sương chốn cũ muộn màng nửa tôi
Bên tê khăn áo bồi hồi
Có xa ....xa mấy nẽo- ngồi đếm đong.

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

CÓ MỘT MÙA KHÔNG PHÔI PHAI



CÓ MỘT MÙA KHÔNG PHÔI PHAI


















Lỡ dại một mùa trăng
Bên thềm hoa lòng thêm hao khuyết
Thu có vàng trên phiến lá
Đong đưa.
Em cúi mặt nghiêng mình vun quén
Chút tình xa vỡ như bong bóng trong mưa.
Em cầm giữ
Mộng đã phai
Chiều ôm nỗi buồn xuống thấp
Chuông giáo đường buông nhịp chờ nhau.
Ta về trong cơn mưa .....
Em chờ đón .!
Phố đêm đèn giăng đầu ngõ
Thoáng qua trong mắt người về thấm mặn e ấp phôi pha.
Có xưa đâu em! Tình vẫn thắm
Mùa đâu xa ....
Có vội vã một vòng tay.
Có một mùa hoa ....về rất muộn
Bên ni lòng đau đáu
Bên tê cũng xao xuyến nữa chừng xuân.
Lỡ dại một lần yêu em
Mà như thấu hiểu đêm vô cùng
Ta đếm đong bao lầm lỗi
Bóng đã ngút ngàn sương khói phía không nhau.
Nhặt nuối tiếc hắt hiu thầm nhớ
Có phải quay quắt níu lấy lòng nhau.
Lỡ một chuyến đò.....đâu chỉ một chút xưa
Mà nay em tái tê ngày góp nhớ.
Đâu chỉ là trùng phùng trong cách trở
Em có nghe tiếng vô cùng của buổi ban sơ.
Miệt mài một cung tơ
Đan kín chiều sông quê vùi sâu cơn mộng
Tóc gió bay tình !
Khẽ khàng tay em buông dấu xót xa.
HC 30-09-2016