Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

TƯƠNG TƯ


                                               TƯƠNG TƯ

                           Vạt chiều rủ bóng tàn thu
    Thoáng em phố cũ ....một mù sương xa
                       Gửi lòng theo giữa mùa hoa
       
Dã Quỳ vàng thắm trong ta lạ thường.

          Thênh thang góc phố....cuối đường 
Như tìm trong mắt....bỗng thương nhớ rồi
                      Mùa vàng ta cũng đành thôi!
      Mong manh tóc gió bồi hồi chớm đông

                     Lỡ em một bước ....qua sông
        Bây chừ còn đó chút hồng chưa phai.
Hoàng Chẩm- Quảng Trị

VẦN TỰ TÌNH THÁNG GIÊNG





VẦN TỰ TÌNH THÁNG GIÊNG
Hoàng Chẩm

Em khờ khạo giữa tháng giêng
Làm đau giọt nắng rơi nghiêng áo người
Thảo thơm đến tận nụ cười
Mềm môi say chút ơn đời bên nhau!
Em khờ khạo với mòn đau
Ngày xưa lầm lỗi chừ nhàu áo hoa
Từ em một nẻo mờ xa
Cuối trời nghe vọng lời ca ru đời
Em khờ khạo giữa trùng khơi
Ngàn cơn sóng vỗ một lời biệt li
Em khờ khạo một bờ mi
Chong đèn chưa khép xuân thì....còn đây!

EM HỒI SINH CUỘC VUÔNG TRÒN



EM HỒI SINH CUỘC VUÔNG TRÒN

Em hồi sinh lại cơn mê
Từ lâu đã tắt...nay về tinh khôi
Môi nhau nhận hết bồi hồi 
Ấm lòng thiếu phụ xa xôi tỏ tường
Dường như tóc gió đã vương
Âm tình dậy sóng ta nhường nhịn nhau
Bên em quên một úa nhàu
Tay xua tan một niềm đau lỡ làng
Em hồi sinh gọi mùa sang
Như xuân cạn hết bẽ bàng phôi pha
Bên nhau như mộng dưới hoa
Thêu thùa lòng mới vỡ òa...ngăn tim.
tháng một hai không mười tám

Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2018

ĐÔI MẮT



ĐÔI MẮT
hoàng chẩm

Đôi mắt
u uẩn phía chiều
Mong đêm
đầy lấp bao điều quạnh hiu 

Trăm năm ngần ấy
chắt chiu
Hẹn lòng có khuyết
vẫn chìu lòng nhau.

Mắt buồn
đong cả nỗi đau
Môi trầm
vỡ giọng cho nhau lạ thường 

Tóc mây
ngã bóng mù sương
Lỡ mang phiền muộn
hai đường nhân gian .
22-10-2017

QUÀ TẶNG MÙA XUÂN




QUÀ TẶNG MÙA XUÂN
hoàng chẩm
Gửi em vạt nắng mùa xuân cũ
Hong ấm trời quê ngọt mùa sang
Tầm xuân chín dâng đời dấu ái
Chia hết nồng say lòng riêng mang
Gửi em câu hát mùa xuân cũ
Bay bổng xuân thì buổi ban sơ
Sớm muộn sân trường thơm áo lụa
Chữ viết lòng nghiêng một câu thơ.
Gửi em cơn mưa mùa xuân cũ
Ướt mộng bên thềm hoa ngát hương
Khung cửa hẹp giấu lòng tri kỉ
Thương hoài cố nhân miền khói sương
Gửi em bến nước mùa xuân thắm
Buông cánh tàn phai bên dòng sông
Khăn áo giữa chiều như cơn mộng
Em một nửa chừng- nhớ mênh mông

VẦN TỰ TÌNH THÁNG GIÊNG
















VẦN TỰ TÌNH THÁNG GIÊNG
Hoàng Chẩm

Em khờ khạo giữa tháng giêng
Làm đau giọt nắng rơi nghiêng áo người 
Thảo thơm đến tận nụ cười
Mềm môi say chút ơn đời bên nhau!
Em khờ khạo với mòn đau
Ngày xưa lầm lỗi chừ nhàu áo hoa
Từ em một nẻo mờ xa
Cuối trời nghe vọng lời ca ru đời
Em khờ khạo giữa trùng khơi
Ngàn cơn sóng vỗ một lời biệt li
Em khờ khạo một bờ mi
Chong đèn chưa khép xuân thì....còn đây!

Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

CÒN LẠI TẤM LÒNG



CÒN LẠI TẤM LÒNG
Dấu ấn của một thời gánh gồng từng con chữ
Phía trước những bước chân son
Nâng con trẻ lên tầng kiến thức
Bụi phấn từng rơi...
Đời giấu tận giữa mõi mòn.
Tóc đã phai
Phía chiều xuống ta đếm lần từng tuổi
Trang giáo án buồn trong đáy mắt đã hoen
Người đưa đò bao năm tháng miệt mài say lòng từng bến đỗ
Ta cùng em dẫu đói lòng nhưng tận lực giữa bão giông.
Từ con mắt người thầy các em thơ lòng như giấy trắng
Bài vỡ lòng xuyên suốt một mênh mông
Một mai em lớn khôn có nhớ về lớp học
Nơi nào thầm hỏi "....dạ thưa Thầy còn nhớ em không "
hoàng chẩm
16-11-2017

CÒN NHỚ MỘT MÙA ĐÔNG
















CÒN NHỚ MỘT MÙA ĐÔNG
Mấy mùa đông qua như còn vương tóc gió
Khép lại cơn mơ một thoáng mắt tìm nhau
Dừng chân đếm bước nghìn trùng vỗ về sau trước
Xin qua đời người giữ tận cùng lời hẹn cỏ lau.
Một lời cuối cho buổi về bên phố cũ
Có ai hoài mong mùa xưa nhớ giọt đông phai
Ta biết giữa tháng ngày mềm lòng bao khúc nhớ
Có phải một đêm đông về em xuôi dòng chảy thiên thai.
Cây sầu đông trĩu nỗi buồn trong gió bấc
Cơn lạnh vây lòng em buốt thấm cuộc tình đau
Mùa để nhớ em trở mình khuya ......
quạnh hiu giường chiếu
Xót xa cay -đắng đót em đưa tay nắm bắt cõi lòng nhau.

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

KHÔNG CHỈ LÀ


















KHÔNG CHỈ LÀ
Không chỉ là bờ vai để gánh gồng xưa cũ
Về giữa hư không níu giữ cuộc tình đau
Ngọn ngành một phôi pha trở về ngày thôi lạc bước
Bây chừ một nửa chừng em mang nghĩa nặng tình sâu
Một ngày mùa hạ thôi không trở về vun vén
Không chỉ là tóc mây vương sắc nhớ đường quê
Hoa vẫn tím như dõi tìm mắt môi xưa cũ
Em như dòng sông buồn trôi tháng ngày qua cơn mê
Không chỉ là tiếng thời gian đi về lui tới
Em có nghe tiếng trở mình như gọi giấc mơ xưa
Ta sợ nỗi hoang vu phủ mờ chăn chiếu
Thuở mất nhau người xa người tội tình một chiều mưa
Không chỉ là mùa thu mới đong đầy nỗi nhớ
Ai đã từng theo bên lòng một chiếc bóng thời gian
Em có biết ai dừng chân ngó dấu tàn phai trên tóc
Lòng thôi ngỡ ngàng chiều vội vã một hợp tan
Không chỉ là một câu thơ em nuôi tình năm tháng
Khăn gói đi về nghiêng ngả một đường tơ
Muộn màng duyên xưa tỏ tường như hơi thở
Quên vội chia xa nối tay cạn hết một giấc mơ
Không chỉ là bên em khi xa lòng thấu hiểu
Ngăn cách một chặng dài thấu hiểu cuộc bể dâu
Với không nhau ta biết một cận kề trống trải
Chỉ là em mùa thương nhớ lui về giấu mặt với nông sâu.
Quê nhà mùa hoa nhớ