Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2019

TÌNH ĐÃ VỀ CHƯA



TÌNH ĐÃ VỀ CHƯA
h o à n g  c h ẩ m

Nghiêng đêm... mộng đã về chưa
Gối đời ơn nghĩa cho vừa lòng nhau
Bây chừ tóc trắng ngàn lau
Gọi người thắp nắng thôi nhàu tình xa

Dốc đời thầm lặng đi qua
Ngược dòng kí ức chưa nhòa giấc mơ
Còn đây thương một đôi bờ
Níu lòng níu dạ buổi chờ sang sông

Một mai khuất nẻo mênh mông
Ngược về ấm lại cho hồng rêu xanh
Gối đời thôi những mong manh
Em chia sau trước mộng lành ngát hương

Gọi thêm cơn sóng trùng dương
Bể dâu chia cách lạc đường nhân gian
Xô nhau về giữa vô vàn
Yêu người từ thuở  dâng tràn lời mong.

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2019

TẢN MẠN THÁNG BA



TẢN MẠN THÁNG BA
... ngày... tháng... năm
Bước chân xa về phố, từng con dốc chập chùng hiện ra trước mắt. Xe đi qua mấy con đường nhỏ quanh co uốn mình trong màn đêm yên bình của thành phố mù sương. Một tiếng chuông nhà thờ vọng ngân như truyền thêm sự bình an trong lòng.
Thụy đã không lỗi hẹn!
Một trở về, một bước chân quen như trăm năm về muộn. chút tìm nhau chút mong nhau hình bóng như lời hứa đã lâu. Hơn nghìn cây số đường xa, một nghĩa tình chưa mong manh theo ngày tháng... và phía cuối con dốc nơi chốn để về đã hiện ra.
Xe dừng bánh. cảm ơn những vòng quay...
Hắn dại người ra...bàng hoàng hơn khi phải ngắm nhìn Huyền như pho tượng bất động giữa trời đêm. Hơi sương lạnh,tay kéo chiếc áo khoác phủ lên bờ vai gầy. Nàng đang chờ đợi một bước chân ghé về và khẽ mỉm cười. Bên ngoài có tiếng chim ngủ đêm thì thầm, hình như một chiếc lá nhẹ rơi... Một bước chân trên lối nhỏ vào nhà không gây tiếng động, lần về đầu tiên mà ngỡ như quen đi lại bao lần. Một ngôi nhà nhỏ giữa khu vườn đầy hoa mang nhiều sự thú vị.
Một chút ơn cho đời đã đưa hắn trở về, về trong niềm ân sũng đã dành dụm tự bao giờ. Bất chợt Huyền lặng nhìn vào mắt hắn, đôi mắt với cái nhìn sâu hun hút như một tận cùng của niềm hân hoan. Không gian ngôi nhà như thu nhỏ trong ánh mắt. Hắn tưởng tượng đâu đó hiện ra khu vườn có nhiều hương sắc đủ màu để tạo ra sự lung linh,lấp lánh.
Đêm xuống sâu...bên tách trà ấm áp, những con mắt nhìn nhau như tỏa ra những tia nắng từ hình hài có chút tàn phai trên tóc. Đêm chưa tan....Vẫn yên lặng như một trầm tích ngủ yên trong lòng đất hắn ta như bị khai quật bị phá vỡ.... Cái nguội lạnh không còn,một bật tung tưởng chừng như tan loãng vào da thịt.....
Vùng đất đang hồi sinh,vạn vật đang độ sinh sôi... ngắm một bông hoa màu trắng tinh khiết như vẻ nguyên sơ xưa cũ, bỗng dưng lòng hắn chợt nhận ra chút động vọng rưng rưng miền ký ức đã gói ghém từ lâu. Gió ngàn từ bên lũng sâu thổi phồng mảnh áo trên ngực. Nàng rùng mình một chút và nghe lành lạnh. Kéo vội vàng manh áo nàng mím môi cười....đôi mắt dõi nhìn về phía xa có một bông hoa Quỳ vàng nở muộn.
Mùa đông có một loài hoa làm nên màu nắng....
Hoàng Chẩm 18-03-2019

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2019

PHỐ YÊU ĐÃ CHẠM MỘT TÔI














PHỐ YÊU ĐÃ CHẠM MỘT TÔI

Ta về phố núi
chạm mặt với  mù sương
Mùa thu chưa khuất
xa....
Vẫn vàng nẻo cũ
Có chiếc lá úa phai từ những mùa thu trước
Lặng lẽ buông theo chiều xuống thấp giữa niềm đau.

Phố vẫn hoài phố
Thu vẫn đọng chiều bung vạt nhớ
Ta về đây nghe kí ức vỡ tan
Trong như nắng thủy tinh dội ngược chiều nỗi nhớ
Gió heo may gọi buồn
Một bước về xa em chốn quan san.

Đêm phố núi...
trở giấc vùi mình trong hương phấn cũ
Dấu tình phai trong em chưa đủ lãng quên lời hẹn cỏ lau
Hoa vẫn tím cỏ vẫn xanh như màu mắt tình phủ dụ
Nghe như khép lại tàn đêm khói sương một khoảng lặng không nhau.

Phố vẫn sương trắng trời giăng kín
Tình vẫn giăng tơ vương đau đáu một tri âm
Lối sỏi quen quen nghe nửa chừng tiếng nấc
Tay đan chiều phương em... bên lòng thôi những lặng câm.

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2019

MỘT NỬA TÔI ƠI













MỘT NỬA TÔI ƠI 
_____________________________
Nửa bài thơ một đời đau
Câu thương còn lại không nhau kiếp nào
Cạn lời em gói hư hao
Gói thêm dâu bể gửi vào hư không
Từ em biền biệt mênh mông 
Ta về ngủ đậu ngoái trông quán đời
Tóc chiều hương cũ chưa vơi
Hạt vui bay nhẹ thôi đời quạnh hiu
Nửa đời chưa nhạt chắt chiu 
Người dài chân bước dốc chiều lặng câm
Vọng xa tóc gió thì thầm
Đêm chong đèn rạng dư âm đong đầy.
09-03-2019

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2018

NẮNG CÓ NHƯ XUÂN














NẮNG CÓ NHƯ XUÂN 
Hoàng Chẩm

Thèm nắng cho đong đầy mắt nhớ
Phố lạnh vai gầy em như mơ
Góp nhặt yêu người về bỡ ngỡ
Kêu thầm tên một chút đợi chờ
Nắng có mềm nỗi buồn xuống thấp 

Ơi em xưa dâu bể phận đời
Xuân đã chạm lòng ai khuất lấp
Cách mấy mùa xa vẫn trùng khơi
Hỏi thử nắng sao về quá muộn
Em ru mình những giọt đông phai
Thuở mộng đầu cơ hồ sóng cuộn
Để bây chừ con nước chia hai
Nắng vẫn còn xuân bay áo lụa
Lối cũ ta về lắm nẻo thương
Em có còn thơm lây bậu cửa
Nắng cho hồng tóc gió tơ vương.
Ngày cuối năm 30-12-2018

CHÚT LÒNG GIỮA MÙA XUÂN GỬI EM








Xuân về tới em ơi!
Lênh đênh giữa dòng đời đục trong neo đậu
Bến nước ân tình
Một bước vội qua
Em chuộc lấy cuộc đời đánh cược với đa đoan
Và sợi tóc bay bay nối dài thêm nỗi nhớ
Ngần ấy mùa xuân
Trải hết cuộc chờ...
Xa tít bãi bờ mộng mị
thoáng xuân chút lao xao
Em vạn dặm... ngày tháng mềm tay đếm tuổi
Nghe ngóng xuân về
Nỗi buồn chồng lên nhau
Và... em khép kín nỗi đau
Ta chưa hết ngày thương mong giữa mùa hạnh ngộ
Ừ thôi nhé!
Ta về mở tung ngăn kí ức
Ban sơ bóng bẩy đẹp một thời
Khuất mờ góc phố thân quen
Ngần ấy thôi!
Chợt nghe thoáng xưa ngủ vùi trong tiếc nuối
Em cơn mộng chín muồi
Vỡ cuộc trầm luân
Ta làm chim thương cội nhớ cành
Thôi nhé!
Đừng quên mùa hẹn
Chín nhớ mười thương câu ca dao
Hát ru.
Vầng trăng chia nửa cuộc đời.......
Mắc mớ chi nhau để nỗi buồn xuống thấp
Vành môi đau bầm tím
Trăng khuyết lại tròn
Viễn xứ đường khuya mười ngón tay đan chéo nỗi chơ vơ
Cầm lòng thương không hết!
Tìm em trong nắng mùa xuân cũ!
Chịu nửa đời sau muôn tiếng vọng thiên thu
Tình như lầm lỗi
Mấy mươi mùa xuân gác tay lên trán
Võ vàng tri âm bỗng chợt hoài mong .
Ngọn sầu đông ươm mầm lộc biếc
Mắt lá vun vén nhựa nguyên
Mùa xuân em âm thầm cất giọng
Níu nghìn trùng đường cũ nắng dọi phía đời nhau.
Hoàng Chẩm

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

CHÚT LÒNG CÒN LẠI




CHÚT LÒNG CÒN LẠI

Em như dấu tích xa xôi
Gieo lời tri kỉ bồi hồi... dạ thưa
Lấp đầy vụng dại ngày xưa
Tình như buổi chợ tan vừa nghe đau

Em như nắng đã ngã màu
Rụng đầy tóc gió úa nhàu đôi vai
Muộn màng một dấu hồng phai
Dấu thương còn lại trong ngoài mênh mông

Đôi bờ em níu dòng sông
Ngày đi thả mộng vừa nồng giấc mơ
Chút xưa bay ngược ban sơ
Trải lòng ban tặng để chờ có nhau


h o à n g c h ẩ m
22-11 hai không một tám

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

RỘNG MỘT TRỜI THU





RỘNG MỘT TRỜI THU
Viết tặng bạn bè tôi trong đêm thơ nhạc BAY CÙNG MÙA THU ( Hanoi 11-11-2018)
Thu bay...tình còn ở lại
Xa rồi con phố đầu đông
Người đi mang hồn cỏ dại
Tiển nhau một cơn mưa hồng
Bên hồ bóng nghiêng trầm lắng
Cuối thu trời rộng bên nhau
Tìm ai từ trong xa vắng
Dường như lá cũng úa nhàu
Em gánh mùa thu về muộn (*)
Đường về một nẻo khôi nguyên
Hư vô chốn đời gió cuốn
Nặng lòng khăn áo thuyền quyên
Ru tình mấy lời độ lượng
Tiển nhau cõng một trời thu
Trốn tìm trăm năm nghiệp chướng
Em khuất xa giữa sương mù
Phố xa mắt ai gợn sóng
Vòng tay níu giữ thu mơ
Ngược chiều còn thương hình bóng
Chìu nhau... thôi hết chơ vơ.
hoàng chẩm
quảng trị 18-11 hai không mười tám
Ps: * ý tựa đề tập thơ Người Đàn Bà Gánh Mùa Thu tg BTH

THEO LÒNG KHI XA




THEO LÒNG KHI XA




Trút lòng
theo một dấu môi
Xuân thì vỡ....
Bóng tinh khôi nồng nàn
Mùa thu em một chứa chan
Đêm chưa vơi bóng nguyệt tràn giấc mơ
Yêu mùa thu
Trải câu thơ
Về chia nỗi nhớ đôi bờ.....gọi nhau
Chín chiều ruột thắt se đau
Bên ni bên nớ nghe sầu mênh mang
Tự tình trút mộng đêm hoang
Ngỡ chăn chiếu lẻ lỡ làng
Dấu xưa
Thôi em! Cất giọng gửi thưa
Tình ơi! Đã cũ có vừa lòng nhau.
Quảng Trị mùa thu hai không mười bảy

TỰ TÌNH ĐÔNG



Chào tháng mười hai
TỰ TÌNH ĐÔNG
Vội vã nụ hôn em 
Cần mẫn một vành môi chưa khuyết
Níu tình như trăng rụng đáy sông
Lời tỏ tình cho nhau có màu họa mi trắng phố
Buổi đông về ngược nắng
úp mặt với tóc mây
Mấy mươi mùa trở gió đi qua là tháng ngày cách trở
Thơ vẫn tình
nỗi nhớ vẫn đong đầy.
Tình yêu em chói lòa
Vầng nhật nguyệt
Vốn dĩ đã vô cùng trong góc đời thăm thẳm
Thêm sâu một góp nhặt yêu người
Thêm nồng góp nhặt hương đời
Em dịu ngọt như từng giọt đông phai
Nỗi buồn chưa xuống thấp
Vết nứt ngủ yên chưa cựa mình như mắt lá
Em đã không còn cũ
Hoa sữa trắng hồn hậu bung từng cánh nhỏ
Vô vàn hương yêu thơm lừng hè phố
một lần qua
Lòng bên chốn vô cùng
chưa bối rối góc đời nhau không lặng lẽ
Buổi đông về
em mở cánh cửa tàn phai xô cuốn một loài hoa.
tháng 12 hai không một tám

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

KHÚC GIAO MÙA

KHÚC GIAO MÙA
__________________________
hoàng chẩm

Em đã về khi mùa thu trở lại
Bên lỡ bên bồi vạn dặm một tình xa
Ngót nghét một đường mây tìm nhau nửa bước
Trông chờ mùa hoa nghiêng bóng cùng ta.

Tháng bảy!
Ta chạm một bờ Thu thắp nắng
Yêu giọt mưa ngâu qua phố ngọt bùi nhau
Xuôi bóng đời chợt nghe mình rất lạ
Phải chi môi em chưa ráo
..... cơn mộng... về mau!

Nhìn mùa lá rơi ta ngỡ như lạc bước
Chéo áo tung bay em vội tan trong giấc mơ
Giọt sương chợt như
.......dại khờ vỡ tan trên phiến lá
Em vén màn đêm ta về giữa ngu ngơ

Ta muốn chạm vào mùa Thu
em thật khẽ
Thôi nhói đau! Sợ úa lá thu rơi
Nghiêng mãi Thu ngóng chờ nhân ảnh
Xin chùng xuống đời nhau nỗi nhớ đầy vơi...

Lửa cháy bờ môi hương em như cỏ lạ
Thì thầm nghe tình bay khua động cơn mơ
Khúc dạo đầu như rung dài từng nốt nhạc
Lắng nghe Thu
cất giọng đêm
gửi hết tóc tơ.

Quảng Trị tháng bảy

TÌNH ĐÃ VỀ CHƯA

TÌNH ĐÃ VỀ CHƯA h o à n g  c h ẩ m Nghiêng đêm... mộng đã về chưa Gối đời ơn nghĩa cho vừa lòng nhau Bây chừ tóc trắng ngàn lau Gọi ...