Thứ Năm, ngày 19 tháng 3 năm 2015

Người tôi yêu




Người tôi yêu
Không có chiếc đòn gánh trên vai
Vẫn nặng quằn mềm lưng cong thân phận
Em như gánh cực về miền non cao
Lặng thinh đắng đót một nợ áo cơm
Bụi đời mấy mươi năm trải cùng con chữ
Mấy miệng ăn thấp thỏm những buổi chiều
Người tôi yêu không lội ruộng sâu
Áo vẫn thấm mồ hôi hai sương một nắng.
Như Kiếp thân cò bãi vắng
Lặn lội sớm tối đi về nâng khói bếp chiều hoang
Tiếng cười con trẻ ấm cùng nhau
Một bữa no lòng quên ngày khổ nạn
Người tôi yêu có khi bên triền dốc
Một giấc mơ trong đêm
Nhớ vội những ngày xưa
Mềm lòng với khúc ca từ những điều chưa nói
Từ cuộc chia xa mùa hạ đỏ quê hương
Mịt mù xa xăm ngót nghét
Người tôi yêu giữa một ngút ngàn
Thoáng trong mắt bờ dâu xanh thẳm.
Ruột rà tôi mặn lạt một thời xa
Như còn đó một người!








Thứ Hai, ngày 16 tháng 3 năm 2015

KHÚC THÁNG GIÊNG




KHÚC THÁNG GIÊNG
Khoảng trời bình yên
Mênh mang chiều bâng khuâng
Thưa nắng.
Lòng như buông câu ru
Muối mặn gừng cay
Tháng giêng cỏ non xanh
Ngọn ngành bung lộc biếc
Hoa soan tím trời quê
Bời bời thương nhớ
Chiều giăng mơ say
Tháng tháng tiếp nối ngày tiếp ngày
Đêm nối dài cơn mộng
Từ cuộc bể dâu chia nữa cuộc đời
Mù mịt xa!
Em nương thân góc trời phủ đầy sương trắng
Vắng lòng khi cách trở
Bên thềm hoa ai đứng chơi vơi.
Khoảng trời em vô vàn bình yên
Những bất chợt cháy bùng kỉ niệm
Nỗi buồn pha trộn chốn không nhau
Tha thiết ngậm ngùi.
Em kêu thầm một cái tên
Ta nói lời xin lỗi
Chút tạ từ quay gót
Một thời yêu.
Tháng giêng quê nhà 24-03-2015





Thứ Ba, ngày 10 tháng 3 năm 2015

CÒN NHỮNG MÙA EM MÊNH MÔNG





Còn những mùa em mênh mông


Khi mùa hạ tới ngày thắp đầy ngọn nắng
Vàng hoe sông quê hoa rụng tím bờ vai
Như trong mắt chứa chan nỗi buồn thật thấp
Em đếm ngọt bùi chia vội giọt phôi phai.

Khi mùa thu tới đêm chong đèn thương ngõ vắng
Buổi ta về khuya khoắt em khăn áo mù sương
Một chút đợi chờ bước chân qua từng con dốc
Nghiêng lòng đón đưa như quen nhớ đến lạ thường.

Khi mùa đông vê em lắng sâu nỗi nhớ
Ngọn sầu đông treo cao chín nhớ mười thương
Chăn chiếu quạnh hiu gối nghiêng đường xưa lối củ
Bóng người xa mãi một đường bay ...ừ thôi bến sông Tương!

Xuân thoáng hương xưa mềm lòng người viễn xứ
Nụ hồng phơi dấu ngày đưa xuân vội qua sông
Ai có lỡ nhịp đời đâu biết ngày buông mong nhớ
 Ngắt cánh hoa vùi chôn tuổi đời mênh mông.



Chủ Nhật, ngày 01 tháng 3 năm 2015

TẠ ƠN MÙA XUÂN


TẠ ƠN MÙA XUÂN



Chủ Nhật, ngày 22 tháng 2 năm 2015

TẬN CÙNG VỚI XUÂN EM




TẬN CÙNG VỚI XUÂN EM

Em ơi hãy lắng nghe!
Xuân bay bay phấn hương
Trải chút xưa mênh mông đến lạ thường
Giấc mơ đêm trừ tịch

Ngọn ngành xuân
Bây chừ tít tắp
Lắng đọng nguồn cơn nỗi nhớ.
Từ em vẫy tay buông
Ai rót xuân đầy nỗi ngậm ngùi
Xuân xưa khuất mờ
Còn em mặn nghĩa nuôi tình

Câu hát mùa xuân
Nối dài ngày lạc bước
Lối cũ ta về chưa hết mong manh
Chân trượt dài cơn mê xuân
Nồng nàn môi thắm lời thưa gửi
Tóc trắng lặng thầm ......

Nhớ xuân em!


Đoản khúc Xuân

Mùa xuân này em không về
Giọt nắng lưa thưa
Bến sông quê buồn vắng nhịp chèo đưa
Lạc bước
Không nhau hẹn chiều nghiêng chờ đợi
Ta níu ân tình còn như trầm khuất tiếng xưa.
Một chút hương đồng nội
Như gót buổi thơ ngây
Nông nổi ngày xa
Còn lại cánh hoa đong đưa chiều gió lộng.
Ta còn em!
Còn em!
Vì em là mùa xuân!



Thứ Bảy, ngày 14 tháng 2 năm 2015

CÒN MÃI CHÚT NẮNG KHUYA





CÒN MÃI CHÚT NẮNG KHUYA - Thơ Hoàng Chẩm




Thứ Năm, ngày 05 tháng 2 năm 2015

DUYÊN NỢ MỘT DÒNG SÔNG

            



 DUYÊN NỢ MỘT DÒNG SÔNG


             Khi nỗi buồn rơi xuống     

             Duyên nợ với dòng sông


             Thì thầm bên nỗi nhớ       

             Hoàng hôn em mênh mông


             Mùa hoa  

             Em đốt lửa hồng


             Chiều xưa     

             Nắng ngủ    

             Bềnh bồng lời ru.          


               

                        KHÚC NHỚ BAO NGÀY

                                Em trở lại vườn xưa thêm màu nắng
                  Hoa lá nghiêng mình lay động một cơn mơ
                  Ta nhớ-em quên mềm môi chia nỗi nhớ
                  Tóc gió ru tình-sâu lắng một khung thơ


                  Vạn dặm nữa đời tìm mùa trăng vỡ
                  Ngót nghét đêm dài thức với cơn mưa
                  Chiếu chăn vun quén mấy đường tà áo lụa
                  Bên cỏi du tình ta cúi mặt với đong đưa.


                  Một mảnh trăng chung nhau niềm mong đợi
                  Treo trên cao lay động nữa chừng xuân
                  Em buông tay thả trôi một thời tóc gió
                 Ta ngậm ngùi bao năm-em như bóng phù vân.





Bài viết: KHÚC NHỚ 

Nguồn Zing Blog



Zing Blog

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 1 năm 2015

Buông lòng theo dòng thơ xưa cũ





                         CHO HAO KHUYẾT MÙA XUÂN

                         Mùa xuân này
                         Hao khuyết trong em từng nỗi nhớ
                         Như có những hạt bụi trong con mắt 
                         Ngó nhau với cái nhìn không trong xanh

                         Dòng sông trong em đã chuyễn màu 
                             không còn tươi xanh
                         Vệt xám bung theo những dỗi hờn
                         Anh có biết !
                         Không xa như nghìn trùng
                         Không gần như tựa vai bên nhau
                         Sẽ là những dấu chấm
                         Rớt lại giữa mù sương
                         Vẫn mãi một tơ vương
                         Từng chia cho ngày qua ân tình
                           buông câu thơ thương nhớ

                         Hao khuyết này có đồng nghĩa phôi pha?
                         Em ngồi lại nơi này
                         Nhin hoa nở 
                         Trống vắng góc đời khô cằn những ngẩn ngơ
                         Em đau một tóc tơ xuôi theo dòng sông li biệt
                         Biết ngày nào em trở lại bến xưa!
                         Lời thì thầm vọng mãi như ru
          
                         Còn đâu
                         Khúc hát mùa xuân đi từ thơ ngây
                         Còn đâu  nhịp chân bơ vơ theo mùa áo lụa bay 
                         Đã một lần cùng em về bên phố
                         Hụt bay tầm tay với
                         Vụn vỡ yêu thương
                         Con hồ vắng bóng 
                         Đêm em trở mình với vết xước tâm can
                         Anh như người hành khất mưu sinh
                         Xin vô cùng một đóa tương tư nở muộn
                         Giấu kín tinh em 
                           giữa góc khuất đời riêng lẻ phận duyên.

                         Em hao khuyết mỏi mong
                         Vẫn giữ lòng chút chăm từng con chữ
                         Gối tay nghiêng ấp ủ 
                         Mê cung anh đứng mãi 
                         Cõi đi về thương mãi một ngàn lau.

                                                 không nhau ngày buồn
                                                      19-02-2012

              Xa khuat

                        Người v soi bóng tóc xưa
                   Nht thêm ni nh ngày chưa ngõ li
                   Ta v đếm git mưa rơi
                   Buông câu thơ cũ nghe đi thương thêm.

                   Khut xa tiếng th na đêm
                   Cơ h như vng môi mm cho nhau
                   Chiếu chăn tr gic nghe đau
                   Tan trong cơn mng ngày sau nh hoài.
                                                                                            
                           mười lăm tháng giêng-2012
                           






                           

Thứ Tư, ngày 21 tháng 1 năm 2015

CÓ MỘT CHIỀU NHƯ THẾ



           
  

  Có Một Chiều Như Thế

T

                   Có một buổi chiều với cơn mưa như vội vã 
                   Em sợ thời gian qua để nói hết lời mong 
                   Bên một tận cùng lắng nghe từng dòng chảy 
                   Ngọn nguồn lung linh tình bay thục nữ xanh trong 

                   Ta bên nhau nắm lấy chặt hoàng hôn trên tóc 
                   Thật khẽ khàng tay góp nhặt hết úa phai
                   Em thả trôi bên lòng niệm khúc và giọt lệ 
                   Như để thương hoài về sau cho đời chút nguôi ngoai 

                   Nhớ chiều bên  em phố mưa buồn trong mắt 
                   Em nghẹn lời mai về xa để cảm xúc tuôn rơi 
                   Hơi thở  hòa tan như gừng cay muối mặn 
                   Trôi dài theo nhau một khoảng lặng chơi vơi 

                   Một rời xa khi tầm tay em vuốt mặt 
                   Ngày bên nhau trang trải hết tình bay 
                   Khuất dần giữa dòng người  xa xăm lối về khúc rẽ
                   Em đi rồi ta ngồi nhặt mê say 

                  Một cơn mưa chiều trút lòng ai bên phố 
                  Vòng tay nương theo như một thuở tìm nhau 
                  Chút gió thoảng ngỡ như bão bùng xô đẩy 
                  Cho hết nồng say dáng ngọc buổi ban đầu 

                  Nghiêng hết bên nhau tận cùng nỗi nhớ 
                 Tóc mây xưa nghiêng thuở áo trắng ban sơ 
                  Cúi mặt thật gần vỡ tan hồn chăn chiếu 
                  Mưa nắng gọi nhau khi đứng giữa đôi bờ 

                  Em mãi hiền hòa như dòng sông trong mắt 
                  Vẫn lời thì thầm nghe tiếng vọng về qua 
                  Một lao xao trong ta hồn xuôi con nước 
                  Xô cuốn niềm thương chiều bên phố mưa qua 

                             Viết trong nỗi ngậm ngùi