Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

NHỮNG DÒNG THƠ MÙA HẠ





     

                 Như thương hình bóng  
                      
                              Người đi thả bóng
                              đợi chờ
                              Người về trói chặt
                              Câu thơ ngậm ngùi.

                              Từng ngày đếm giọt buồn rơi
                              Từ xa nẻo ấy nữa lời cũng mong.
                              Nợ nhau
                              Một thuở hương nồng
                              Nợ thêm câu hát
                              Bềnh bồng mùa xuân.

                              Đời cây thay lá bao lần
                              Đời em đếm tuổi như cần tìm nhau.

                 Tự tình đêm

                              Hẹn nhau về giữa mùa đông
                              Chia đôi
                              Giấc ngũ thêm nồng
                              Mắt môi.
                              Lòng như nghiêng giữa cuốn trôi
                              Một lần
                              cúi mặt
                              ………..
                              Tôi ơi ngậm ngùi.
                                                                                   04-03-201

                                    c  a    d  a  o    e  m


                Một thương nữa bước chơi vơi
                Hai thương nét bút một thời tinh khôi
                Ba thương níu một nữa tôi                                       
                Bốn thương một khúc nhớ đời có nhau
                                                                                                                                                      
                Năm thương vạt áo bạc màu
                Sáu thương tóc trắng mai sau nhớ hoài
               Thương thêm một nẻo lạc loài
               Tám thương em gánh trên vai nhọc nhằn

                Chín thương một tối ăn năn
                Bên bờ mong nhớ chiếu chăn chợt buồn
                Mười thương trở lại ngọn nguồn
                Chắt chiu ngày củ nghe hồn xót xa

                Tháng ngày thương một mùa hoa
                Em nâng giọt nắng chiều tà phố xưa
                Thương vòng tay giữa chiều mưa
                Xô nhau về chốn đẩy đưa cuộc tình.

                        những ngày tháng ba-2012
              


Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

NHỮNG KHÚC THƠ CŨ

       
                             CUỐI ĐÔNG

                             Cuối đông trút lá muộn phiền
                             Như thương hình bóng ngoan hiền chút xưa.
                             Đợi chờ cam chịu gió mưa
                             Mùa xưa rơi rụng tình chưa ngõ lời
                             Giấu mùa xuân giữa cuộc đời
                             Qua từng dâu bể gọi mời- níu tay...
                             Phố xưa sông nước vơi đầy
                             Nâng niu sính lể cuối ngày về qua
                             Cuối đông tim lại mùa hoa
                             Bỗng dưng mộng mị trong ta quay về.
                                                                                         Tàn đông 2010

                             
                                NẾU PHẢI CÁCH XA NHAU

                             Là bao nhiêu trang viết cho đời?
                             Là bao nhiêu dòng cảm xúc giấu mặt với thời gian?
                             Là bao nhiêu dòng sông trong mắt?
                             Là bao nhiêu lần không lỗi hẹn với mùa thu?
                             Là bao nhiêu tiếng vọng ngọt mềm môi ấm?
                             Còn mãi những bao nhiêu để nữa đời trang trải
                             để lòng chạm mặt với bể dâu ?
                             Nếu phải cách xa nhau.......
                             Như thuở nào viết những dòng thơ bằng mực tím
                             Đồng vọng trong tháng ngày bao nhiêu lời muốn nói.
                             Có bao nhiêu ngậm ngùi?
                             Có bao nhiêu nuối tiếc?
                             Vỗ mặt với nghìn trùng...
                             sợ phôi pha làm dáng đứng cận kề với chia xa.
                             Có bao nhiêu tái hiện với thương mong?
                             Nữa đời làm giông bão.
                             Bao nhiêu lắng sâu...
                             không mòn dấu vết những chiều mưa nơi phố lạ?
                             Công viên buồn lá xếp trọn mùa thu.
                             Góp nỗi nhớ vào mắt môi
                             Chưa về lại với mù sương mà lòng đã hẹn cùng năm tháng
                             tìm vầng trăng xa khuất.
                             Em mãi là bao nhiêu cho đời !!!

                            GIỌT NẮNG TƯƠNG TƯ

                                                       Em đi về cỏi riêng
                           Chợt nhớ mùa xuân gọi
                           Nắng vẫn còn hồng
                           Phơi dấu một thuở biết ước mơ
                           Giọng hát thơ ngây như lời ru giã từ thời tuổi nhỏ
                           Ta vụng dại bước chân đầu đời
                           thầm lặng gieo tình thơ.
                           Tóc vẫn ngang vai
                            buông sợi dài nối lòng ai từ  ấy
                           Tương tư theo mấy bậc cầu thang bắt nhịp ....tình ơi!
                           Trang thơ cho nhau như từng nương nhờ nỗi nhớ
                            Đến tận bây chừ
                            còn mãi níu nhau trong quang gánh cuộc đời
                            Em còn nhặt nỗi buồn rơi
                            Để cho con nước nhẹ trôi tháng ngày
                            Âm xưa một tiếng vơi đầy
                            Vọng hoài như khúc ru bay với tình.

Zing Blog




Zing Blog




Zing Blog

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

NIỆM KHÚC MƯA VÀ PHỐ

                       

                            NIỆM KHÚC
                            MƯA VÀ PHỐ
   
                            Một cơn mưa chiều trút lòng ai bên phố
                           Vòng tay nương theo cùng môi mắt tìm nhau
                           Chút gió thoảng ngỡ như bão bùng xô đẩy
                           Cho hết nồng say dáng ngọc buổi ban đầu.

                           Nghiêng hết bên người tận cùng nỗi nhớ
                           Tóc mây xưa nghiêng áo trắng buổi ban sơ
                           Cúi mặt thật gần vỡ tan hồn chăn chiếu
                           Mưa nắng gọi nhau khi đứng giữa đôi bờ.

                           Em mãi hiền hoà như dòng sông trong mắt
                           Vẫn lời thầm thì như tiếng thở về xa
                           Một lao xao trong ta lay hồn xuôi con nước
                           Xô hoài niềm thương chiều bên phố mưa qua.

                                                          Vungtau  30-10-2011




Zing Blog

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

KHÚC NHỚ VIẾT GIỮA MÙA BẰNG LĂNG



                       KHÚC NHỚ VIẾT GIỮA MÙA BẰNG LĂNG





                           
                                          Tự tình tháng sáu

           Tháng sáu ơi ngọn ngành xanh vườn củ
           Sông nước chiều xưa mở lối nhớ tình xa
           Tay trong nhịp thở nghe tiếng buồn rơi rụng
           Bến nước ân tình sâu lắng một mùa hoa.

           Ta trở lại bên sông tìm giọt nắng
           Tháng sáu thì thầm khúc hát gửi lòng ai
           Mặt mày xưa ngó nhau buồn không nói
           Sợi tóc nào bay vẻ nét tàn phai.

           Lưng chừng con nước như dòng đời lặng lẻ
           Nhớ ngày về theo dấu nụ hồng xưa
           Em đong đếm hương nồng mùa hạ trắng
           Chén hương cay môi thắm như cơn mưa

           Bây chừ một chỗ ngồi còn trống trải
           Còn đó ngày sang sông đi ngược đường tơ
           Như bắt giữ bóng đời nhau qua dâu bể
           Thì thầm âm xưa vọng tiếng đôi bờ.

           Đợi vầng trăng khuất mượn màu hoa tím
           Thuở đi về chải chuốt một giấc mơ
           Tháng sáu có nhau trong từng hơi thở
           Khéo tay buộc nối em giữ kín dòng thơ.

           Nước không cạn bỡi còn mùa hoa tháng sáu
           Ngậm ngùi tôi ơi một thoáng với tóc mây
           Nụ hôn muộn màng như đầu đời cất tiếng
           Tình ơi!
              Còn tuổi nào nghe ngóng giữa vòng vây.

             Viết giữa mùa bằng lăng tím 04-06-2010


                        
                            Vẫn còn mùa hoa nhớ

              Mùa hoa nhớ lại về trên phố thị
              Cánh tím buông bên sông nước ngẩn ngơ
              Chút nắng phai trong màu mắt như thơ dại
              Bỏ quên chiều-nghiêng nhịp bước như mơ

              Ngồi lại bên này sông

              Nắng tắt giọt cuối muộn rồi
              Xuôi tay trói chặt nữa tôi nữa đời

              Ngày mai ai lại trở về
              Gói ghém nợ duyên đi trước về sau
              Tắm gội một tình đau
              Khi còn chút hương đọng trên môi mắt
              Trong lớp áo thời gian
                 vẫn một nếp nhàu không có tuổi
              Mang một kiếp người hoang hoải như khói mây

              Tội tình chưa!
              Mùa hoa này lại vắng người năm trước
              Bằng lăng ơi sao không níu chân người xa một bước
              Một vẫy tay chào nhau như nói hết tận cùng
            
              Chiều nơi bến sông xưa
              Nắn nót chút tình em giữa mùa bằng lăng tím
              Em xa như bóng chim
              Góc trời riêng lắng sâu thêm
              Người xa nỗi buồn gần lại
              Xin như mãi yêu!
              Những bước chân trở về có tiếng vọng ngân
              Điệu trầm khúc tình ca

              Thơ ngây cất tiếng “ bao giờ…”
              Giữ lòng mấy nhịp cơ hồ biết thương
              Bây chừ mùa hoa tơ vương
              Nợ nần chưa trả cuối đường tìm nhau

              Vẫn còn mùa hoa nhớ
              Về đây nghe em!
              Nghe nhịp trùng phùng không biết hao gầy nỗi nhớ
              Chênh vênh bóng ngã chiều bên sông
              Nhớ không em!một hẹn hò như tỏ tường ân ái
              Vòng tròn nhỏ nhắn ngón tay em kết buộc
              Trao lòng nâng cạn chén tình cay
             
              Mai về xa-rời xa thật xa
              Soi bóng mình có một chiều như thế
              Soi bóng đời nhau có một mùa hoa không nở muộn
              Ngút ngàn tôi ơi!
              Xin như hạnh phúc vẫn còn mùa hoa nhớ
              Khăn áo ngày mai em trở lại
              Tan trong tiếng thở miệt mài với khúc rẻ đau thương
              Vẫn còn đó một mùa hoa

              Ơi mùa hoa của một đời gió cuốn
              Ta-em không biết đau
                      Vì đời vẫn có một mùa hoa.

                     Mùa bằng lăng ngày 04-06-2011