Thứ Hai, 7 tháng 11, 2022

VẦN THƠ TRẮNG ĐI QUA MÙA HẠ

 Vần thơ trắng đi qua mùa hạ


Dễ mấy ai!

Khi yêu quên mình đã cũ

Về làm dâu xứ lạ

Vẫn đắng đót với lòng xa


Ta biết em!

Giữa chốn đời vây bủa lắm phong ba

Em mong manh ngỡ mình ….không chịu nổi


Ta dẫu đứng bên nghìn trùng

như lạc lối

Xòe tay bấm bụng đếm ngược với thời gian

Tội!

Em nửa chừng đời …

phai hương thành thiếu phụ


Ngó về bên tê dòng sông…

thương bóng chiều tan.



Không có nhận xét nào:

MỘT MÙA EM TRĂM NĂM

 MỘT MÙA EM TRĂM NĂM  Gương lược buồn biếng chải Tóc rối một mùa thu Cong cả miền ngược nhớ  Hôn màu lá tương tư Vỡ chiều lên trong mắt  Mái...