Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

VÌ ĐÓ LÀ MÙA THU




VÌ ĐÓ LÀ MÙA THU

Người đi lá đổ .....mùa vàng
Mang theo nỗi nhớ lỡ làng....không nhau
Em về nhặt lại tình đau
Giữa chiều hoang lạnh gối sầu riêng mang.

Thôi đành! Từ ấy đôi đàng
Khói sương chốn cũ muộn màng nửa tôi
Bên tê khăn áo bồi hồi
Có xa ....xa mấy nẽo- ngồi đếm đong.

Không có nhận xét nào:

MỘT MÙA EM TRĂM NĂM

 MỘT MÙA EM TRĂM NĂM  Gương lược buồn biếng chải Tóc rối một mùa thu Cong cả miền ngược nhớ  Hôn màu lá tương tư Vỡ chiều lên trong mắt  Mái...