Mùa xuân này em không về Giọt nắng lưa thưa Bến sông quê buồn vắng nhịp chèo đưa Lạc bước Không nhau hẹn chiều nghiêng chờ đợi Ta níu ân tình còn như trầm khuất tiếng xưa. Một chút hương đồng nội Như gót buổi thơ ngây Nông nổi ngày xa Còn lại cánh hoa đong đưa chiều gió lộng. Ta còn em! Còn em! Vì em là mùa xuân!
không còn tươi xanh
Vệt xám bung theo những dỗi hờn
Anh có biết !
Không xa như nghìn trùng
Không gần như tựa vai bên nhau
Sẽ là những dấu chấm
Rớt lại giữa mù sương
Vẫn mãi một tơ vương
Từng chia cho ngày qua ân tình
buông câu thơ thương nhớ
Hao khuyết này có đồng nghĩa phôi pha?
Em ngồi lại nơi này
Nhin hoa nở
Trống vắng góc đời khô cằn những ngẩn ngơ
Em đau một tóc tơ xuôi theo dòng sông li biệt
Biết ngày nào em trở lại bến xưa!
Lời thì thầm vọng mãi như ru
Còn đâu
Khúc hát mùa xuân đi từ thơ ngây
Còn đâu nhịp chân bơ vơ theo mùa áo lụa bay
Đã một lần cùng em về bên phố
Hụt bay tầm tay với
Vụn vỡ yêu thương
Con hồ vắng bóng
Đêm em trở mình với vết xước tâm can
Anh như người hành khất mưu sinh
Xin vô cùng một đóa tương tư nở muộn
Giấu kín tinh em
giữa góc khuất đời riêng lẻ phận duyên.
Em hao khuyết mỏi mong
Vẫn giữ lòng chút chăm từng con chữ
Gối tay nghiêng ấp ủ
Mê cung anh đứng mãi
Cõi đi về thương mãi một ngàn lau.
không nhau ngày buồn
19-02-2012
Xa khuat
Người về soi bóng tóc xưa Nhặt thêm nỗi nhớ ngày chưa ngõ lời Ta về đếm giọt mưa rơi Buông câu thơ cũ nghe đời thương thêm.
Khuất xa tiếng thở nữa đêm Cơ hồ như vắng môi mềm cho nhau Chiếu chăn trở giấc nghe đau Tan trong cơn mộng ngày sau nhớ hoài. mười lăm tháng giêng-2012
Tiếp nối những dòng cảm xúc...như những chiếc lá sầu đông rơi đều trong gió mùa đông.Mãi mãi là thời gian vẫn lặng lẻ từng ngày qua đi .nỗi nhớ tiếp nối nỗi nhớ.Sẻ chia một chút yêu thương về chiều,vun vén từng sợi tơ lòng quấn quýt,chăm chút từng kẻ tóc sớm hôm vui cùng hạnh phúc nhỏ nhoi mà lại thênh thang như giữa chốn thiên đường.Ta đã nhận ra trong từng lời thì thầm một chút đuổi xô,một cái gạt tay rất nhẹ dường như muốn quăng đi một nỗi muộn phiền
Xót
xa thay! nhìn biển nước mênh mông mà ngỡ bước chân mình đang dò dẫm...
một vòng
xoáy thật nhỏ kéo chân người đi vào sự hụt hẩng.Dường như em có chút oán giận (?) Thế nhưng em đâu biết từ lá phổi và trái tim vẫn hoà chung hai dòng hơi thở để bay lên thành sương khói phủ bóng tình xa.Một kết tụ từ những hoà tan từng mạch máu,từng thớ thịt đã dậy thành một hình hài cho trăm năm không hẹn.Ta là ai?Em là ai?
Nhân thế đổi thay,dòng đời đang bắt nhịp theo với bể dâu .Ta không lỗi hẹn.
Với ta là bận bịu lòng.với em là tận tuỵ lo toan.Những gì đã có và đang có là suôn sẻ một tình xa nghìn trùng.em có ta và
ta có em.
Chung lòng sớm tối gần nhau
Ngàn lau,tóc trắng một màu hoàng hôn
Hình
như em bắt đầu bước những bước đi lui về vườn hoa vô thường...