Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

NHỮNG DÒNG THƠ XƯA


                      



                        CÁNH CỬA NỖI NHỚ MÙA XUÂN
                       
                Một mùa xuân về mang theo nhiều nỗi nhớ
                Đôi cánh mềm gợi nhớ một khúc tình ca
                Lòng muốn nói đời bên nhau như muối mặn
                Gừng cay em nhớ níu giữ một thời đã xa

                Một khúc nhớ chông chênh lòng chia cắt

                Hơi thở mùa xuân bắt nhịp tình em
                Một đồng đếm ta ơi cho tri âm tìm tới 
               Cam chịu một thiên thu sao gọi mãi từng đêm

                Mùa xuân về nhẹ tay nâng cành hoa tím
               Cho nỗi buồn quay gót giữa mù sương
               Ta ngó mặt nhau mà thênh thang nỗi nhớ
               Trải hết tình này tìm lại với yêu thương
                        
               Em có nghe dòng sông lặng thầm muôn thuở
               Chờ bóng hoàng hôn níu lại một hương xưa
               Tựa như hơi thở phủ mờ lên tóc gió
               Mai xa rồi em nhớ giữ lại một cơn mưa

              Nghe như tiếng ai vọng về theo câu hát
              Ngày xưa ơi! đừng quay mặt với tàn phai
              Một mùa xuân mang đi  thời thiếu nữ
              Thuyền em xuôi dòng bến nước chạnh lòng ai

              Mùa xuân ấy em vô tình buông câu hát
              Tự bao giờ ta biết gửi lòng thương
             Thời mắt nai tóc mềm se vai áo lụa
              Mãi nhớ hoài nét vẻ-nối tiếp một dư hương

            Ai nhớ ai mái tóc buồn sợi trắng
            Trưa nắng xuân nồng ấm áp lòng ta
            Em chải chuốt lại  đường mây tơ tóc
            Về bên con nước thương hoài một chia xa

           Chuyện tình buồn làm ai mắt ướt
            Đêm vắng em xưa cơn mộng đã đi xa
           Mãi mãi là cho nhau niềm nhớ
           Ngày sau...còn níu bước chân ta.
                                     26-10-2010




              Nỗi buồn thức giấc

                          Thương sao những níu tay trong nỗi nhớ
                          Tiếng vọng ân tình đi suốt một đêm đông
                          Còn một cánh hoa lặng thầm bên thềm vắng
                          Đi hết lòng nhau bỗng chợt mênh mông

                          Cơn mơ về cuốn đời nhau như giông bão
                          Bận bịu nhau lòng xé với mùa đông
                         Trang trải hết tình em như ngày xưa khờ khạo
                         Có nhau bên đời thương mãi một dòng sông

                         Một nữa chừng xuân mắt môi chưa vội khép
                         Mới biết bên đời còn gửi gắm lòng nhau
                         Nơi chốn xa quên dấu tàn phai ngồi ngó lại
                         Chợt hoài thương khi tóc gió đã ngàn lau.
                                               24-12-2010

                 

            Thức với giọt đông

                                               17:20 - 04/12/2010      


                       Cuối mùa đông người góc xa dừng bước
                       Ba mươi năm trôi nỗi một tóc mây
                       Còn giữ chút tinh khôi từ xa thời áo lụa
                       Muộn màng không em bên giọt nắng trao tay

                       Níu giữ mùa đông tay nâng niu sính lễ
                       Gửi chút hương phai lòng theo môt dòng sông
                       Biết trao nhận thương mong giữa mùa hoa phố cũ
                       Tự tình xưa sâu lắng với mùa đông

                       Quay trở lại với mùa đông ta ngó mặt
                       Đếm hạt mưa bay thầm lặng một thoáng xưa
                       Không vội vả khi trở mình quạnh hiu nhớ tiếc
                       Nồng ấm hơi người  mãi ru khúc nhớ một đong đưa

                       Lại chong mắt nhìn đêm đông khua động
                       Ngỡ bước nghìn trùng đong đếm sợi thương
                       Hiu hắt tầm tay em chút chăm màu hoa nhớ
                       Xoay xở bóng đời với mắt biếc mù sương .

                                      Đêm đông 01-12-2010.

                    
                     

Thứ Ba, 13 tháng 1, 2015

Tình khúc Xuân


TÌNH KHÚC XUÂN



Mưa lất phất bay.
Nỗi nhớ lặng lẽ trở về bằng những âm xưa câu hát
Vụng dại một thời làm duyên
Dang tay níu cả mùa xuân về trên tóc.
Có ta cầm giữ một mộng mị từng ngày
Em chưa kịp yêu vì dòng sông chưa biết nói
Ngày đó chớm mong từng bước theo nhau
Áo lụa tan trường
Ngẩn ngơ khờ khạo một nét thương
Vùi sâu giọng hát những nét vẽ xưa
Bất chợt lòng mong nhau từ độ ấy
Có tiếng đàn hòa theo nhịp xuân mà tưởng như lời ngỏ
Em vẫn hồn nhiên
Em không nhìn được chút bâng khuâng
Từ đó ta vẽ vời cơn mộng
Bể dâu và cuộc đời làm nên dấu cách
Ta lạc mất mùa xuân
Mất nhau một bước giữa đời
Khăn áo theo người em mở lối truân chuyên
Từng bước trầm luân xuôi đời trăn trở
Ai biết được lòng mà dò dẫm cái mong thương….
Nữa chừng qua đi ta mới gặp nhau trong từng tấc lòng
Chia đôi nỗi nhớ
Ngâm ngùi như tiếc nuối
Góc trời xa xăm em biền biệt cõi ta
Sương khói bên em như chăm chút ngày qua
Một bến củ bên ta mong chút hương xưa về lại
Vội vàng chi!
Tâm giao những không lời như chứa chan tự tình bên sông nước
Nụ hôn như cánh mỏng thao thiết mùa xuân
Dòng thơ buông dài vô tận
Như có những tìm nhau cho đời kề cận duyên tơ.
Cuối sau em một đợi chờ
Một mai gió cuốn đôi bờ có nhau!
Phôi pha em giữa ngàn lau
Tự tình thức dậy theo màu áo xưa.

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

Nỗi nhớ
















Zing Blog
     Ai nghiêng lòng se duyên buồn câu hát 
     Em góc trời xa bận bịu một dòng sông 
     Lời nói thương ai chìu lòng nhau một thuở 
    Tương tư về sau đi lại giữa mênh mông 


    Một biển khơi không đong đầy nỗi nhớ 
    Nghìn trùng ơi ! nâng niu bóng tình xa 
    Bay bổng giữa ngàn lau mùa hoa tím 
    Thoáng xưa vội vàng bước nhỏ về xa 


    Góc quán vắng ta buồn câu chia biệt 
    Ngày mai về thương mãi chén hương cay 
   Thơm thảo chút lòng gọi nhau đêm trở gió 
    Có bóng ai về vời vợi một tầm tay 


   Tự tình mùa đông em sửa bày khăn áo 
   Gói ghém nợ nần trao trả với dòng sông 
   Xin ngồi lại bên cầu thương con nước 
   Khuất mặt mày nhau một nửa em mênh mông 


   Ngọt mặn nồng cay từ ban sơ đếm tuổi 
   Lâu lắm xa người cách biệt đời nhau 
   Ta về lại quay vòng quay nhung nhớ 
  Ôm chút mộng thường tan hết niềm đau 


                     10-12-2010



Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

Chùm thơ Xuân





XA GẦN MỘT MÙA XUÂN

Gần em một mùa xuân như đã chín
Phố nhỏ đêm về lặng lẽ mấy bước chân
Mới đây thôi bóng người buông tay níu
Thả giấc mơ vê chúm chím với mùa xuân.


Xa em những mùa xuân có màu hoa nhớ
Đếm tuổi thêm buồn tình ngỡ đã quên
Muộn màng giữ thơm hương phai ngày cũ
Tóc gió mênh mang trong chiều nắng lên.


Xa gần bên nhau đem mùa xuân tới
Nhặt hết phôi pha về giữa giấc mơ 
Kêu thầm cái tên như ngày xa biệt
Cay mặn một lần thương thuở ban sơ.

22 tháng chap


Bước xuân gần gũi


Xuân bay một mái tóc xưa
Ngỡ ngàng chải chuốt mộng vừa đưa hương
Em về hái ngọn mùa thương
Chợt yêu áo lụa cuối đường theo nhau.
Như xuân một bước về mau
Cuốn xô ngày cũ thương màu chia phôi.
Nửa chừng hẹn với tôi ơi
Như ngày lạc bước lỡ bồi tình xa.

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

Vô vọng ngày không em


                                 Vô vọng ngày không em

                      Ai thức giấc để thấy mình trôi trong nỗi nhớ
                      Ngậm ngùi theo đêm nghe tiếng mưa rơi
                      Vọng mãi lời chưa nói tan theo hơi thở
                      Thưa với cuộc đời vịn tay nhau-tình ơi

                       Sỏi đá cũng đau như người trong xa vắng
                       Khát giữa đêm là tiếng thở một loài hoa
                      Trở mình em có biết nỗi buồn ai vỡ vụn
                       Mảnh ghép bóng đời nhau vá víu một mình ta

                       Đêm dần khuya có con mắt dõi tìm dấu vết
                       Cơn mưa chiều bên em tóc gió dệt tình xa
                       Chút gần nhau chung chia nghìn trùng xa cách
                       Gối tay giữa tàn phai nghe cơn mộng về qua

                       Em không hẹn cùng ta nối lòng bên thức giấc
                       Người xa người sao như thấm giọt rươu cay
                       Môi mắt nào thắm duyên xưa hương nồng chưa mất
                       Một lần người yêu người tay nâng chiều mơ say


                                                                  16-06-2012

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

Quạnh hiu mùa đông


  quạnh hiu mùa đông
    
Hoàng Văn Chẫm

Thênh thang áo lụa cuối trời
Góc riêng em chải một thời tóc mây
Mùa đông nỗi nhớ dâng đầy
Mắt môi thuở ấy vòng vây cuối đời

Vầng trăng em với tôi ơi!
Nghiêng lòng tuổi dại tiếng cười che duyên
Một mai khoác áo truân chuyên
Bể dâu trả nợ giữa miền hư không.

Em về
cắt bóng mùa đông
Hoa xoan
rụng lá
nghe lòng quạnh hiu.



Bài viết: Quạnh hiu mùa đông 

Nguồn Zing Blog

MỘT MÙA EM TRĂM NĂM

 MỘT MÙA EM TRĂM NĂM  Gương lược buồn biếng chải Tóc rối một mùa thu Cong cả miền ngược nhớ  Hôn màu lá tương tư Vỡ chiều lên trong mắt  Mái...