Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2021

QUA TÔI MÙA TÌNH TỰ

 QUA TÔI MÙA TÌNH TỰ



Em chở mùa thương tôi qua sông

Mang cả ngày xưa thuở má hồng

Đường chiều lá rụng buồn góc phố

Vỡ giọng ai cười nhớ mênh mông


Em mang vầng trăng tôi về xa

Góc riêng tôi lỡ khúc tình ca

Tóc gió trầm tư ngày dấu ái

Môi nào còn đọng giọt phôi pha


Em chở mùa hoa tôi đi đâu

Bao ngày thương mong một bể dâu

Phải chi ngày nớ đừng duyên nợ

Một em một tôi một tình sâu 


Chùng đau tôi hẹn với dòng sông

Trả hết tàn phai thuở hương nồng

Bốn mùa chia hết màu ly biệt 

Đau tuổi xa người... cơn bão giông.


Hoàng Chẩm - Quảng Trị

Thứ Hai, 17 tháng 5, 2021

VÀ RÁT ĐAU EM ĐÀN BÀ

 


VÀ RÁT ĐAU EM ĐÀN BÀ 

Hoàng Chẩm 


Người đàn bà vỡ với đêm

Vẽ mình qua hơi thở

Ngóng đợi những hắt hiu trầm mặc

Giữa vô thường 

Thương nụ cười vỡ vụn

Niềm đau hao khuyết những mùa thương 


Khi về lại giữa ban sơ 

Góc riêng một thời với lời trần tình gãy nhịp

Em còn lại với mênh mông 

Thân tượng buồn... đá khóc

.............................................


Run tay em vẽ cuộc đời

Lỡ đa đoan phận chịu lời buồn sâu

Dây trầu nát dưới thân cau

Kiếp nào vôi nhạt đã màu phôi phai


Một rát đau với bể dâu lắm ngùi ngùi nuối tiếc 

Em ngút ngàn phương xa

Có nhau biền biệt 



Rồi cuộc đời như bức màn kéo lên 

Vai diễn em không có đoạn kết 

Bởi vì em đã cũ

Đêm trở giấc 

Cào cấu niềm say mê

Lật nghiêng cảm xúc 

Trở về trong hoang lạnh

Cầm giữ niềm đam mê 

Bồi lỡ bến khuya mời gọi

Giọt sương... tan vào đêm.

Mùa hạ 2021





Thứ Tư, 17 tháng 3, 2021

KHÚC GIỌNG THẦM MÊNH MÔNG

 Trân trọng giới thiệu quý bạn đọc


KHÚC GIỌNG THẦM MÊNH MÔNG 

Hoàng Chẩm


Em ! Đánh thức một mùa đông vô tận

Gỡ bóng cô đơn trầm lắng giữa vườn xuân

Đánh cược đời bằng nỗi khát chung thân

Thương chút mộng đã tan thành sương khói


Đêm trở gió nghiêng đời buồn chăn gối 

Em đàn bà khát vọng... tội tình đau

Trăng vẫn khuyết bên giường chiếu nhạt màu

Thoáng trong mắt một thời yêu đã cũ


Em đàn bà giọt đông buồn giấc ngủ

Quạnh hiu về vây vòng kiếp trầm luân

Cuộc đời mơ một  bước vào vườn xuân

Thương lầm lỗi hẹn trăm năm về muộn 


Vào cuộc bể dâu sóng ngầm cuồn cuộn 

Xa ngái một trùng khơi  khúc lòng đau

Em đếm tuổi góa thân ngàn đau đáu

Mấy mùa qua mắc nợ một ngàn sau.


CHUYÊN MỤC GIỚI

THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM:


Mời các bạn cùng Hoàng Anh  tham gia bình luận bài thơ KHÚC GIỌNG THẦM MÊNH MÔNG của tác giả Hoàng Chẩm 


ĐÔI LỜI CẢM NHẬN 


Một bài thơ chạm tới cả trái tim người đọc, nhất là với những người đàn bà đã từng qua một lần hạnh phúc, một lần đau đến xé ruột xé gan, và một lần ước mơ vụt tan biến khỏi trong tầm tay.


Em - Người đàn bà , hay sự trằn trọc , nén tiếng thở dài trong mùa đông lạnh giá để tự cảm thán cuộc đời không hạnh phúc ! Hình như càng kím nén thì trong sự tĩnh lặng của mùa đông nó lại càng da diết, càng phát ra âm thanh trìu tượng khó tả, khiến cả mùa đông dài vô tận cũng chợt rùng mình thức giấc. Cảm nhận được nỗi khát khao của người đàn bà hồi xuân vẫn còn xuân, như một tiếng thở dài, vẫn mong muốn có một bờ vai để mình nương tựa và bấu víu . Sau những mộng mơ của mối tình đầu đã tan thành mây khói!


Có gì đó đau đến nghẹn lòng. Xót đến tê tái . Như con chim bị đau sợ dẫm phải cành cong, đánh cược với nỗi đau thêm lần nữa:


"Em ! Đánh thức một mùa đông vô tận

Gỡ bóng cô đơn trầm lắng giữa vườn xuân

Đánh cược đời bằng nỗi khát chung thân

Thương chút mộng đã tan thành sương khói."


Tôi tự hỏi lòng, sao tác giả là một người đàn ông, mà lại hiểu sâu thân phận người đàn bà đến vậy. Ngòi bút của a sắc và hoàn hảo đến không ngờ. Sau cái khao khát, sự đánh cược với niềm đau , người đàn bà ấy vẫn thấy cuộc đời éo le, chăn gối lạnh lẽo, khát vọng càng đau đáu thì càng thấy lòng thêm thê thảm. Và trăng vẫn khuyết, vẫn hao gầy vẫn lẻ loi . Phải chăng hạnh phúc chỉ nằm trong giới hạn, nghĩ về thời gian hạnh phúc đã qua mà ru , mà tự vỗ về lòng mình . Thật là chua xót:


"Đêm trở gió nghiêng đời buồn chăn gối 

Em đàn bà khát vọng... tội tình đau

Trăng vẫn khuyết bên giường chiếu nhạt màu

Thoáng trong mắt một thời yêu đã cũ"


Mùa đông được ví như sự cô đơn và lạnh giá của một người đàn bà là chuyện dễ hiểu, nhưng để ví người đàn bà như " giọt đông buồn" thì là một điều đặc biệt. Nó cô đọng, kết tinh ngàn vạn nỗi đau để hoá thành giọt đông buồn này thi mới thấy nó nặng trĩu tựa ngàn cân. Khiến cho giấc mơ cũng hoá thành mộng mị , bị bóng đè trong một cơn hoang tưởng. Mơ bước vào vườn xuân hoa thơm và trái ngọt, là mùa tượng trưng cho một tình yêu được hồi sinh. Nhưng cuối cùng người đàn bà vẫn chỉ là mơ, vẫn bị chìm đắm trong cảnh khổ, vẫn là cuộc lỗi hẹn trăm năm mà thôi.


Lời thơ ai oán, đau và đau đến tột cùng. Giấc mơ nào có thể cứu vớt được bể khổ trầm luân. Hình như càng đọc, tác giả càng cho ta thấy sự bế tắc đến tuyệt vọng của người đàn bà. Thương thay, xót thay:


"Em đàn bà giọt đông buồn giấc ngủ

Quạnh hiu về vây vòng kiếp trầm luân

Cuộc đời mơ một  bước vào vườn xuân

Thương lầm lỗi hẹn trăm năm về muộn "


Bước chân vào cuộc đời là bước vào bể dâu, có mấy ai thoát khỏi đâu. Tự nhiên đọc khổ cuối bài thơ tôi lại nhớ đến bộ phim SÓNG Ở ĐÁY SÔNG dựa theo tiểu thuyết của nhà văn Lê Lựu. Những số phận, những con người không có nổi một cơ hội đứng lên trước muôn trùng cơn sóng ngầm đang lôi kéo dìm họ xuống. Ở đây , tác giả đã dùng thủ pháp mượn hình mượn vật bên ngoài mà tả nội tâm bên trong. Thấy vật vã , thấy chìm nổi. Đặc biệt hai câu kết khiến lòng người ta phải đau đáu . Người đàn bà đếm tuổi goá, mỗi một mùa xuân qua đi là thêm một tuổi buồn. Không phải là nỗi buồn bình thường. 


Người đàn bà đau khi lỡ tuổi xuân thì. Khát khao một tình yêu, một hạnh phúc nhưng không thể nào vượt qua nỗi trầm luân. Tôi thắc mắc đó có phải là miệng tiếng thiên hạ không. Ở goá mãi thờ chồng mới là phụ nữ đức hạnh?! 

Hay là trần gian quá nhiều cạm bẫy khiến người đàn bà không thể thêm một lần hạnh phúc?!


Để rồi xuân qua vồi vội, mấy mùa qua thì em vẫn thế, mắc nợ chính em hay mắc nợ ai. Một ngàn sau thì em vẫn cứ mắc nợ chính em. 


Câu kết thật đắt giá. Như một lời trách móc, như một lời cảnh tỉnh, như một lời xót thương:


"Vào cuộc bể dâu sóng ngầm cuồn cuộn 

Xa ngái một trùng khơi  khúc lòng đau

Em đếm tuổi góa thân ngàn đau đáu

Mấy mùa qua mắc nợ một ngàn sau."


Phải nói, bài thơ này khiến tôi rơi lệ. Đọc và cảm thơ và ngưỡng mộ cách dùng từ của anh. 


Đôi khi tôi cảm thơ trên những dòng thơ và không để ý thông tin tác giả. Anh chắc hẳn là người có tâm hồn vị tha và rộng lượng.


Một bài thơ hay thấm đẫm tình người.

Xin cảm ơn anh đã chia sẻ và chúc anh có thêm nhiều tác phẩm thật hay nữa.


Chúc anh vui khoẻ luôn dào dạt thi hứng !


Hoàng Anh


Thứ Ba, 17 tháng 11, 2020

CÓ LẦN NÀO EM QUÊN


 Trân trọng kính cảm ơn Nhạc sĩ Nguyễn Minh Hải Nguyen Hai Nguyen đã thổi hồn âm nhạc vào tác phẩm 


CÓ LẦN NÀO EM QUÊN 

thơ hoàng chẩm

nhạc Nguyễn Minh Hải 

Ca sĩ Dzoãn Minh


Thu đã cũ chưa em

Màu hoa vàng độ ấy

Rụng cả chiều nung nấu

Môi ướt một khát thèm


Có lần nào em quên 

Lá ngủ yên thềm vắng

Vòng tay cong trầm lắng 

Áo lụa nâng chiều lên


Thu vẫn một hoài mong

Xa từ ngày dâu bể

Đôi bờ.... em mới kể

Nỗi nhớ tình đưa đong


Em còn đó ngày xưa 

Hương yêu mùa trăng vỡ

Qua đi từng trăn trở 

Em như một cơn mưa!


https://youtu.be/-lzD8s-HG_8

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2020

BẤT CHỢT HUẾ

BẤT CHỢT HUẾ
Hoàng Chẩm

Anh về bên em với Huế thương
Yêu giọng hò tha thiết tơ vương
Trôi xa thuyền nhỏ lênh đênh sóng
Mãi vọng trong lòng tiếng sông Hương

Anh về bên em Huế lời ru
Tình bay nghiêng nón mộng thiên thu
Như cùng hơi thở sầu lên mắt
Thôn Vỹ chiều lên bóng hoang vu

Anh về bên Huế một mùa hoa
Áo lụa thời yêu đã nhạt nhoà
Hương phấn xa đời buồn đếm tuổi
Tình thôi xót xa khi mùa qua.
10-04 hai không hai mươi

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2020

MÓN QUÀ ĐẦU XUÂN





MÓN QUÀ ĐẦU XUÂN
Trân trọng cám ơn Tue My đã thấu cảm một bài thơ với góc nhìn thi ca đẹp bằng sự lấp lánh của ngôn ngữ bình thơ.
Trân trọng giới thiệu cùng quý thi hữu

CÓ MỘT MÙA KHÔNG PHÔI PHAI

Lỡ dại một mùa trăng
Bên thềm hoa lòng thêm hao khuyết
Thu có vàng trên phiến lá
Đong đưa
Em cúi mặt mình vun vén
Chút tình xa vỡ tan như bong bóng trong mưa
Em cầm giữ
Mộng đã phai
Chiều ôm nỗi buồn xuống thấp
Chuông giáo đường buông nhịp chờ nhau.
Ta về trong mưa...
Em chờ đón
Phố đêm đèn giăng đầu ngõ
Thoáng qua trong mắt người về thấm mặn e ấp phôi pha
Có xưa đâu em! Tình vẫn thắm
Mùa đâu xa...
Có vội vã một vòng tay.
Có một mùa hoa...về rất muộn
Bên ni lòng đau đáu
Bên tê cũng xao xuyến nửa chừng xuân.
Lỡ dại một lần yêu em
Mà như thấu hiểu đêm vô cùng
Ta đếm đong bao lầm lỗi
Bóng đã ngút ngàn sương khói phía không nhau.
Nhặt nuối tiếc hắt hiu thầm nhớ
Có phải quay quắt níu lấy lòng nhau.
Lỡ một chuyến đò...đâu chỉ một chút xưa
Mà nay em tái tê ngày góp nhớ
Đâu chỉ là trùng phùng trong cách trở
Em có nghe tiếng vô cùng của buổi ban sơ
Miệt mài một cung tơ
Đan kín chiều sông quê vùi sâu cơn mộng
Tóc gió bay tình!
Khẽ khàng tay buông dấu xót xa.
Hoàng Chẩm
Lời bình:
Viết về tình yêu đôi lứa, ngòi bút của nhà thơ Hoàng Chẩm nghiêng về “tình đau”. Trang thơ tình của ông dày đặc những “đau”: thơ đau, tình đau, nhịp chèo đau, câu thơ viết giữa mòn đau…Khối tình đau ấy ông đem thả vào bốn mùa của đất trời. “Vẫn một mùa xuân trên tóc/ Áo phai chưa hết nỗi buồn”( Trích“Trong hơi thở mùa xuân”), “Cơn mưa Hạ…tình đau từ độ ấy” (Trích“Hạ và cơn mưa em”), “Mùa Thu còn đó…/Lá phai/ Nhớ chi… lá rụng mãi hoài/ Tình đau” (Trích “Tiếc thu”), “Chiều Đông/ Cúi mặt ngậm ngùi/ Lắng nghe biệt khúc/ Chôn vùi dấu thương” (Trích “Khúc tôi ơi chiều đông”). Mùa nào của đất trời cũng đến rồi đi nhưng trong thế giới thơ tình Hoàng Chẩm lại “Có một mùa không phôi phai”(tên một bài thơ của ông). Dệt nên “mùa không phôi phai” đó có Ta và Em.
Không biết “mùa không phôi phai” đó là mùa gì mà mới bước vào không gian của bài thơ, người đọc bắt gặp ngay “Lỡ dại một mùa trăng”. Trăng tự bao đời là “nhân vật” dự vào tình yêu đôi lứa. Chính cái huyền hồ thơ mộng của trăng đã làm nên chuyện tình lãng mạn giữa Ta và Em. Đâu chỉ là một đêm trăng mà là cả “một mùa trăng” dài rộng. Trong cái rộng dài của “mùa”, tình yêu của Ta và Em càng say đắm, đậm sâu. Hóa ra “mùa trăng” là “mùa yêu”. Ta và Em đã bước vào mùa yêu say đắm, mặn nồng. Vậy sao thi sĩ lại bảo là “Lỡ dại”. Cụm từ “Lỡ dại” nằm ngay ở cửa bài thơ sẽ mở ra bi kịch gì sau “mùa trăng” đó? Với đôi lứa yêu nhau có bi kịch nào ngoài sự chia phôi. Phải, tình yêu Ta và Em sâu đậm vậy nhưng đã “vỡ tan” để lại vết thương lòng “không phôi phai” được. Nay Ta và Em “Bên ni lòng đau đáu/ Bên tê cũng xao xuyến nửa chừng xuân”. Hai câu thơ không nói đến cách ngăn nhưng “Bên ni- Bên tê” nằm ở đầu hai dòng thơ đối nhau tựa như vết cắt xẻ đôi bảo sao không “đau đáu” và “xao xuyến” lòng. Tình yêu nồng đậm đó giờ đã là “Tình xa”. Dẫu xa nhưng nó sống hoài trong ký ức của Ta và Em. Ký ức tình yêu hiện về trong tâm tưởng bao giờ cũng đẹp nên Em “vun vén” và “cầm giữ” dù “mộng đã phai”. Còn Ta thì luôn an ủi lòng mình “Có xưa đâu em/ Tình vẫn thắm/ Mùa đâu xa…”. Đôi lứa chia lìa mà bảo “tình vẫn thắm”, tình yêu giờ là ký ức mà bảo “Có xưa đâu”, Mùa yêu giờ đã “ngút ngàn sương khói” mà cho là “Mùa đâu xa”. Thật là nghịch lý nhưng lại rất có lý đối với trái tim đau. Một khi “Tình xa” đem cất vào ngăn ký ức của cõi riêng thì nỗi nhớ cũng dâng đầy. Ta “Nhặt nuối tiếc hắt hiu thầm nhớ”. Còn Em cũng “tái tê ngày góp nhớ”. Hai người trong cuộc có cùng nỗi nhớ về nhau và độ sâu nỗi nhớ cũng không khác. Có khác chăng là ở cách nhớ mà thôi, Ta “thầm nhớ” Em trong “hắt hiu”, “nuối tiếc”. Em thì “góp nhớ” từng ngày trong nỗi “tái tê”. Chỉ vì cả hai muốn “níu lấy lòng nhau”. Quen nghe “níu áo”, “níu lưng” chứ “níu lòng” thì mới thấy trong thơ Hoàng Chẩm. Họ đã “níu lấy lòng nhau” bằng nỗi mòn đau, bằng chất chồng nỗi nhớ, bằng mong ngóng, đợi trông…Thế giới tâm tư của người trong cuộc tình đau như tràn ngập trên mỗi con chữ trong bài thơ. Tâm tư đầy ắp như thế họ biết trút vào đâu? Đây là nơi cho họ trút bầu tâm sự: “Chiều”. Phải, “chiều” tự bao giờ đã luôn song sinh cùng nỗi buồn. Cô gái có chồng xa xứ trong ca dao cũng mượn chiều để gửi nỗi buồn nhớ quê “Chiều chiều ra đứng ngõ sau/ Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”. Cô Kiều (Truyện Kiều- Nguyễn Du) khi lưu lạc tha phương cũng “Buồn trông cửa bể chiều hôm”. Thơ nay, nhiều thi sĩ cũng đưa “chiều” vào thơ của họ để đồng hành cùng nỗi buồn. “Tiễn chiều vào chết/ dưới bầy nắng thưa” (Nguyễn Phúc Lộc Thành), “Chết chiều vào sông vắng/ Biệt ly gió thở dài” (Đinh Tiến Hải)…“Chiều” đi vào thơ ca nói trên đều với tư cách là khách thể đồng hành và cộng hưởng nỗi buồn cùng nhân vật trữ tình. Còn “Chiều ôm nỗi buồn xuống thấp” của Hoàng Chẩm lại mang một tư cách khác: tư cách chủ thể. Rõ ràng, Hoàng Chẩm đã phả vào chiều một linh hồn để chiều nhập thân cùng Em “ôm” nỗi buồn tình lỡ. Hoàng Chẩm đã tạc vào thơ mình một hình tượng “Chiều” lạ lẫm, ấn tượng. “Chiều” trong thơ ông không còn mang khái niệm về thời gian nữa mà đã hóa không gian, không gian cõi lòng. Cũng như thế, “Đêm” là bạn đồng hành cùng Ta “Lỡ dại một lần yêu em/ Mà thấu hiểu đêm vô cùng”. Không phải “đêm sâu”, “tàn đêm”, “trắng đêm” như bao người đã nói, Hoàng Chẩm đã mở biên độ của đêm đến “vô cùng”. Còn nhớ “Đêm mưa làm nhớ không gian/ Làm run thêm lạnh nỗi hàn bao la” mang niềm khắc khoải không gian của Huy Cận một thời. Hoàng Chẩm không nói đến không gian mà “đêm vô cùng” của ông cũng đã mở ra cái không gian đến “vô cùng” của đêm. Và đó cũng là biên độ của “tiếng lòng” được mở “Em có nghe tiếng vô cùng của buổi ban sơ”. Đố ai có thể đong đo được “tiếng vô cùng” của hai trái tim yêu. Hoàng Chẩm không chỉ “đào sâu” tâm trạng mà còn “mở rộng” nội tâm nhân vật đến “vô cùng”. Có phải “tiếng vô cùng” cộng hưởng cùng “đêm vô cùng” trong cái “mùa trăng” đã tạo nên “một mùa không phôi phai”?
Bài thơ dài được chia thành nhiều khổ ghi lại cảm xúc của đôi lứa trong cuộc tình đau theo dòng hồi tưởng của nhà thơ. Thi sĩ đã nhập thân vào cả hai nhân vật Ta và Em để bộc bạch nỗi lòng. Cảm xúc như vo tròn xáo trộn rồi vỡ òa khiến cho thi sĩ cũng bối rối. Nên thơ thì thành dòng nhưng không thành mạch ý. Ý thơ cứ xáo trộn như tâm tư của kẻ sống với ký ức tình yêu. Viết về “Tình đau” ,“Tình xa” của lứa tuổi chiều nên tình yêu và niềm nhớ tiếc của nhân vật trữ tình có phần lắng đọng và thâm trầm. Có lẽ cảm xúc đó được soi chiếu từ cái nhìn trầm tĩnh của người đã đi qua cuộc bể dâu . Nên dù tình yêu xưa có sống dậy thì cũng “Khẽ khàng tay buông dấu xót xa” thôi. Có lẽ điều ấy đã làm nên nét riêng cho thơ tình Hoàng Chẩm viết về đề tài “Tình lỡ”, “Tình xa” . Bài thơ “Có một mùa không phôi phai” thu hút người đọc không chỉ vì đề tài muôn thuở đó mà chủ yếu ở sự “làm mới” một số thi ngôn của nhà thơ Hoàng Chẩm.
TUỆ MỸ
01/01/2020

CHÙM LỤC BÁT THÁNG HAI

























CHÙM LỤC BÁT THÁNG HAI
viết cho mùa tình yêu

NHẶT LẠI TÌNH XA

Em về nhặt lại tình xa
Chong đèn với một mùa hoa bên đời
Áo xưa ngủ giấc chơi vơi
Góc trời riêng một gọi mời bên nhau
Như lòng có hẹn về mau
Đường chiều nặng bước như đau một bề
Ngón tay mềm dấu cơn mê
Nhặt thêm nỗi nhớ cận kề tóc tai
Cúi mình nhặt nốt phôi phai
Khi về ngó lại bóng ai qua đời
Nghiêng lòng nhặt giọt buồn rơi
Mai kia mốt nọ vẫn lời tình em.
NGHIÊNG
Nghiêng lòng nghiêng cả mắt môi
Em nghiêng một giấc xa xôi gọi người
Cơn mưa nghiêng chiều thu rơi
Ta nâng giọt nước yêu người về qua
Thoáng xưa nghiêng bóng bên ta
''Gối nghiêng ai sửa'' lòng hoa chợt buồn.
RU TÌNH
Gối tình em giữa đêm thâu
Tiếng lòng như đã chìm sâu hương nồng
Một tay thắp ngọn nến hồng
Một tay trải rộng tấm lòng em xưa
Biết đem tiền kiếp đẩy đưa
Theo cùng nỗi nhớ tình chưa ngỏ lời
Bây chừ có em bên đời
Ru tình thuở trước một lời thương mong
Ru tình từ một dòng sông
Chiều hè thưa nắng bên lòng ngổn ngang.
GIỌT SƯƠNG BÊN THỀM
Sương đêm thấm ướt vai ai
Ngồi nghe thương nhớ chia hai giọt buồn
Ai về
dạo khúc thơ suông
Lòng đau chùng xuống
nghe buồn tháng năm.
Người đi
mang cả xa xăm
Xuân nồng trở giấc
lặng thầm gọi tên
Mai sau nhớ một niềm riêng
Cho đời vọng tiếng ta nghiêng nỗi buồn.

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2019

CHÙM THƠ LỤC BÁT



MÙA ĐI QUA TÔI
h o à n g c h ẩ m

người về chín cả mùa xuân
ta nghe lòng đã tần ngần lời yêu
hạ vàng một khúc dốc chiều
nửa đời tóc trắng hoang liêu cõi mình
thu mơ phai úa gọi tình
yên lòng lá ngủ bồng bềnh lời ru
chờ đông nghe gió mộng du
đêm trường nghe lạnh cõi mù tăm nhau.
Chào tháng 12

XA VỜI
Em về
nhặt mộng mị xưa
Nửa đời hương phấn
chưa vừa tình nhau
Xa người
ngó trước ngó sau
Ngỡ mình đã cũ
mà đau rát tình
Chiều
xưa mắt nhớ
lung linh
Tưởng...
tàn phai
đã vô tình hóa thân.
hoàng chẩm 21-12
hai không một tám


VẤP CÙNG CÂU THƠ
Bởi em vấp phải nắng chiều
Nên ta ngã giữa tịch liêu cuộc đời
Thôi thì đành một chơi vơi
Sang sông từ ấy bời bời lòng đau
Bởi em hun hút ngàn lau
Chân trần vấp phải không nhau chốn này
Từ thương lấy chút hương say
Như trong đã cũ đọa đày cơn mơ
Cuối sau thôi vấp hững hờ
Thôi nhàu úa một khung thơ tình buồn
Có nghe về giữa ngọn nguồn
Tiếng mênh mang gọi bồn chồn nỗi thương.
ngày cuối tháng 8-2019

NHẶT
***
Người về nhặt vội mùa hoa
Không nhau cúi mặt... từ xa nghìn trùng.
Chia nhau chút đợi tận cùng
Người đem góp lại thêm nồng nàn xưa
***
Nhặt chiều phai với giọt mưa
Đong đầy hương cũ thu vừa đi qua
Mùa hoa em níu phôi pha
Buồn dâng mắt đỏ chia xa ngậm ngùi
***
Nhặt riêng em một bờ vui
Chia lòng sau trước lấp vùi niềm đau
Thương ai vẽ bóng ngàn lau
Người xa khuất nẻo giữa màu hoàng hôn.

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2019

CHUM THO



VẦN THƠ TRẮNG ĐI QUA MÙA HẠ

Dễ mấy ai!
Khi yêu quên mình đã cũ
Về làm dâu xứ lạ
Vẫn đắng đót với lòng xa
Ta biết em!
Giữa chốn đời vây bủa lắm phong ba
Em mong manh ngỡ mình ....không chịu nổi
Ta dẫu đứng bên nghìn trùng như lạc lối
Xòe tay bấm bụng đếm ngược với thời gian
Tội!
Em nửa chừng đời phai hương thành thiếu phụ
Ngó về bên tê dòng sông...
thương bóng chiều tan.
Hoàng Chẩm
Quê nhà 16-05-2017

 



RỘNG MỘT TRỜI THU
Thu bay...tình còn ở lại
Xa rồi con phố đầu đông
Người đi mang hồn cỏ dại
Tiển nhau một cơn mưa hồng

Bên hồ bóng nghiêng trầm lắng
Cuối thu trời rộng bên nhau
Tìm ai từ trong xa vắng
Dường như lá cũng úa nhàu

Em gánh mùa thu về muộn (*)
Đường về một nẻo khôi nguyên
Hư vô chốn đời gió cuốn
Nặng lòng khăn áo thuyền quyên

Ru tình mấy lời độ lượng
Tiển nhau cõng một trời thu
Trốn tìm trăm năm nghiệp chướng
Em khuất xa giữa sương mù

Phố xa mắt ai gợn sóng
Vòng tay níu giữ thu mơ
Ngược chiều còn thương hình bóng
Chìu nhau... thôi hết chơ vơ.
hoàng chẩm
quảng trị 18-11 hai không mười tám
Ps: * ý tựa đề tập thơ Người Đàn Bà Gánh Mùa Thu tg BTH

 

CUỐI MÙA THƠ VỌNG NGÂN.... XƯA
Tàn đêm cơn mộng đong đầy
Một vầng hao khuyết lưng mây ngang trời
Ta về đếm những chơi vơi 
Mùa xa khép lại một lời mong thương.
Lạc nhau... từ một chặng đường
Nghe chăng nét cũ lạ thường trong nhau
Chiều đông nhạt nắng lòng đau
Lỡ bồi ngần ấy....chưa nhàu áo xưa.
Cuối mùa thơ vọng ngân.... xưa
Biết em còn chút gửi thưa với lòng.

 

TỰ KHÚC CUỐI THU
Mùa lá rơi !
Là nghìn trùng trong mắt
Chạm hồn nhau
vỡ tan bóng thu vàng
Đau đáu một mùa thu em như buồn lên mắt
Lỡ dại một ngày xưa...
ta lãng đãng chút riêng mang.
Một vầng trăng
khuất xa xôn xao nhớ
Mùa lá vẫn bay em trú ngụ miền thương
Ngày tháng qua em chông chênh xưa cũ
Nhớ quên một dòng sông thuyền neo đậu một vấn vương.
Tóc gió có mấy lần niềm đau tê buốt
Ngỡ mùa thu mang theo bóng ngàn lau
Ta vẫn hoài một chiều mưa qua buồn góc phổ
Em nghiêng đời mình lặng lẽ giữa không nhau.
h o à n g c h ẩ m


 


MỘT MÙA EM TRĂM NĂM

 MỘT MÙA EM TRĂM NĂM  Gương lược buồn biếng chải Tóc rối một mùa thu Cong cả miền ngược nhớ  Hôn màu lá tương tư Vỡ chiều lên trong mắt  Mái...