Đố em bao nhiêu mùa phượng rơi
Vẻ một giấc mơ đêm chơi vơi
Ngổn ngang mấy nẻo đời hoang phế
Níu bóng thời gian trên mắt môi
Em vẻ lại mình bóng tôi ơi
Ngày xưa không nói được nữa lời
Ô cửa nhỏ nghiêng buồn nét chữ
Mực thắm tình trang viết cuộc đời
Nhớ chuyến tàu chở nặng nghĩa ân
Lần tay đếm tuổi được mấy lần
Áo xưa lộng gió miền quê củ
Thương biết mấy tình vọng cố nhân
Một cành hoa yêu người mênh mông
Tím chiều bằng lăng một bến sông
Vun vén lòng khi về lối củ
Đọng tiếng xưa mới biết hương nồng.
17-05-2013
Đoản khúc ngày về
Sen hồng một đóa thắm duyên
Nồng say con mắt như Huyền thạch tôi
Qua đời một bước xa xôi
Từng nghe nỗi nhớ thêm lời gọi nhau
Vô thường một bóng ngàn lau
Kề bên sương khói tình đau kiếp người
20-05-2013
Lối xưa còn đó mùa hoa
Giấc mơ tha thiết chưa nhòa nhạt em
Về đây nghe một khát thèm
Đôi mắt ngũ với ngọt mềm lời ru
30-05-2013
Bâng khuâng mùa hạ có nhau
Chiều ơi vọng tiếng còi tàu đón đưa
Về đây bỗng nhớ chút xưa
Níu chân nữa bước cũng vừa lòng mong.....
...........................................................
Chia hết một lần về
Nắng chiều phai như màu mắt thơ ngây
Nhìn thật khẻ sợ đau lòng tóc gió
Sân ga nhỏ đợi con tàu năm củ
Xao xuyến lòng nhau mong nhớ vơi đầy
Một mùa hoa ngỡ ngàng trong hạ trắng
Rơi nghiêng theo chiều nhạt nắng bên sông
Em ngồi lại đếm bao ngày xuôi ngược
Một bước đi về mang theo mênh mông
Như một bất chợt em về không vội vã
Chiều thôi hoang vu ấm chút mối xưa
Mỡ con mắt ngó nhau nỗi buồn quay gót
Chạm phải tình em vỡ tan như giọt mưa
Ta gói ghém cả đầu đời nghe rất lạ
Ngỡ như ngày về khăn gói mong manh
Dòng sông chảy muộn đời thương dâu bể
Còn một trăm năm khi tóc thôi xanh
Mùa thu có phải là em Mùa thu lại về như vết cắt kí ức
Ngậm ngùi những mảnh vụn không tên
Có một cái tên mà đau suốt tháng năm biền biệt.
Cùng ta theo chiều con sông buổi nước lên.
Nói với mùa thu quanh mình như xáo xới
Biết đâu em không vội vả một chúc thư
Cho cuộc tình em buổi đầu đời trong suốt
Hơn ba mươi năm dài lạc bước không lời tạ từ.
Còn mùa thu về chừ mãi còn nông sâu nỗi nhớ
Sâu lắng một dòng trôi giữa nhân thế bể dâu
Thiêu đốt niềm đau- sáng tối tận cùng che chắn
Vén lớp mù sương ta em mãi một có nhau.
Lòng nghiêng xuống bên em một sợi phai tóc rối
Xáo xới quạnh hiu thương hương phấn về đây.
Bỏ lại mùa thu vàng chạm mặt người năm củ
Em còn biết đời nhau chút muối mặn gừng cay.
Nếu phải đếm một mùa thu có bao nhiêu lá rụng
Ngồi giữa vô cùng mới thương nguồn ngọn tương tư
Tiếc nuối một riêng mang em buồn sâu trong mắt
Đem hết nữa đời sau tình tự với nhau như thuở ban sơ
Quanh em và ta là bao ngọn ngành và dấu khắc
Có phải xáo xới là đi ngược với thời gian
Có phải khi cách xa đếm đong từng bất chợt
Vô tận một mùa thu lời nghìn trùng chưa vở tan.
Khúc đêm mùa thu Êm đềm một tiếng thu rơi Giữa đêm trăng vỡ nữa lời chia nhau Lìa cành lá cũng biết đau Thương cây nhớ cội một màu chia phôi Còn em như mặn bờ môi Tình vô biên gọi góc trời bình yên Đêm thu rơi hết muộn phiền Chênh chao đếm bước về miền em xưa Bên em bén tiếng gửi thưa Bên lòng bén tiếng đong đưa cuộc tình Đêm thu cho nhau mông mênh Cạn khuya cho hết ngọt lành giấc mơ Đêm cuối tháng chín-2012 Theo với cơn mưa Mưa thương mưa rơi giọt dài Em thương em nhớ mãi hoài tìm nhau Mưa như cuốn hết tình đau Xô nghiêng nỗi nhớ với màu áo phai Mưa xưa ướt một bờ vai Lối về mưa ướt tóc mai sợi buồn Mưa nay chia hết ngọn nguồn Mênh mang ta vỡ tan hồn phiêu du Mưa qua phố núi sương mù Chắt chiu cơn mộng thiên thu đời mình. Lời giản dị cho em Em về chiều thu không nhau Heo may nghe lạnh hồn đau với người Lặng thầm một dấu cách đời Xa từ dâu bể một lời chia phôi Diêu bông một lá riêng tôi Sang sông thả xuống cho thời chân son Chốn xa một cuộc vuông tròn Đục trong một bến biết còn nỗi đau…… Mai này ai trước ai sau Xin như sương khói ngàn lau vô cùng. Ôm lòng một khúc thủy chung Vội xanh màu cỏ bão bùng đành cam . tháng mười-2012